Ánh mắt

ÁNH MẮT

Chúa quay lại nhìn
Ánh mắt ấy từ bi và nhân hậu
Đã khiến Phêrô biến đổi từ hèn yếu
Trở thành dũng cảm, sắt đá và hăng say
Tiếng gà gáy ban mai
Ông chẳng bao giờ quên được
Chỉ một đêm mà ba lần bạc nhược
Để suốt đời môi mặn nước mắt ăn năn!

Chúa quay lại nhìn
Ánh mắt ấy thiết tha và thông cảm
Chứ chẳng nỡ lãnh đạm
Với một kỹ nữ vang danh chốn giang hồ
Lòng yêu mến thiết tha
Nàng thành tâm sám hối
Tóc xõa, lệ nhạt nhòa như hai dòng suối
Được thương xót vì nàng đã yêu nhiều!

Không thể nào đồng hưởng vinh quang
Nếu không vui lòng nhận án khổ
Chiều Can-vê mây mù, lộng gió
Ánh mắt Ngài luôn nhân ái và thứ tha
Ánh mắt ấy hiền từ
Giao thoa với ánh mắt tội nhân khốn nạn
Trong khoảng bao la thương mến
Ánh mắt Chúa là Hồng ân cho đời!

TRẦM THIÊN THU

_______________

Share This Post