Chính và tà

CHÍNH và TÀ
(Niệm khúc Cn 12:5-21)

Chính nhân nghĩ chuyện công minh
Sáng như nắng buổi bình minh êm đềm
Ác nhân mưu kế, ghét ghen
Tính toan giương bẫy nhỏ nhen hại người
Chính nhân ngọt miệng cứu đời
Ác nhân độc miệng buông lời chua cay
Chính nhân thương xót mọi loài
Ác nhân thâm độc từ ngay đáy lòng
Đôi môi kẻ ác căng phồng
Đỏ hoe chẳng khác máu hồng phun ra
Chính nhân chịu đựng, thứ tha
Nói lời tử tế như hoa tặng người
Kẻ ngu khoe tốt, khinh đời
Không kìm cơn giận, lả lơi độc mồm
Người khôn chẳng nói, lặng im
Nén sầu nuốt nhục, đi tìm khoảng riêng
Sự thật thì phải nói lên
Để cho công lý vẹn nguyên hoàn toàn
Ác nhân bịa chuyện, chứng gian
Buông lời bừa bãi như gươm đâm người
Người khôn ngoan khéo chữa đời
Ủi an, nâng đỡ, thương người, vị tha
Lời gian dối sẽ mau qua
Lời ngay thật sẽ thiên thu lưu tồn
Ác nhân thâm độc trong lòng
Chỉ mưu điều xấu, tìm phương lọc lừa
Chính nhân điềm đạm, hiền từ
Làm nhiều, nói ít, an hoà tâm can
Chúa Trời ghê tởm tà gian
Yêu điều chính trực, thích phần công minh
Thà làm dân sống chân tình
Còn hơn làm tướng mà khinh miệt người
Dại – khôn, xấu – tốt, từng lời
Hậu quả mỗi người sẽ lãnh phần riêng
Chớ mà khinh suất, coi thường
Lời từ miệng lưỡi, ý trong đầu mình
Chúa Trời thấu suốt, chí minh
Giấu đời chứ Chúa biết rành từng ly
Nghĩ gì, nói hoặc viết chi
Ngài đong, Ngài đếm, Ngài đo từng lời
Chớ nên liều mạng, loi choi
Bút sa gà chết, đừng coi thường gì
Nói gì Ngài cũng đều ghi
Cuối đời sẽ biết ai là dại, khôn!

TRẦM THIÊN THU
Ngày Tự Do Báo Chí Thế Giới – WPFD, 3-5-2016

Share This Post