Chưa bao giờ trời xanh đến thế ! – Truyện ngắn của lãongu

CHƯA BAO GIỜ TRỜI XANH ĐẾN THẾ

Truyện ngắn của lãongu

Troixanh

1.

“Thế gian được vợ hỏng chồngcó đâu lại được cả ông lẫn bà”. Đấy, cứ nhìn đời, nhìn người đi, và suy nghĩ một chút thôi sẽ thấy. Này nhé: Anh Hai đẹp giai như thế vớ được chị Hai thuộc loại ma chê quỷ hờn, chị em sinh đôi của Thị Nở. Anh Ba lùn tịt, nhưng chị Ba thì chân dài tới nách. Anh Tư gầy như một con cá khô, còn chị Tư sao mà phì nhiêu thế… vân vân và vân vân, nghĩa là còn nhiều nữa. Từ đó suy ra: Mỹ Lan, vợ tôi là một người tài sắc vẹn toàn (chắc nàng tưởng tượng ra thôi), thì tôi, chồng nàng, chẳng ngu cũng dốt, chẳng xí trai thì cũng thuộc loại Chí Phèo. Thế nhưng, quái lạ, không biết tại được voi đòi tiên, hay đứng núi nọ trông núi kia cao, nàng vẫn không hài lòng về nhan sắc của mình. Một buổi chiều nhạt nắng, nàng khát khao trái cấm:

-Anh coi, chị Kim Loan, vợ anh Hóa, ba đứa con rồi, đi mỹ viện về, đẹp hẳn ra, trông như  BB ấy.

Tôi chẳng hiểu BB là gì:

-BB là búp bê phải không? Búp bê thì không hồn, đẹp đẽ gì cơ chứ! Không một con búp bê nào xinh đẹp bằng em được.

Vợ tôi cười ngặt nghẽo:

-Trời ơi! Chồng ơi là chồng ! Anh đúng là một anh chàng nhà quê đầu óc u mê. BB là Brigitte Bardot, nữ minh tinh điện ảnh Pháp, diễn viên chính trong phim ‘‘và Chúa đã dựng nên người nữ’’. Bà là người nổi tiếng thế giới suốt những năm 1950-60.

Rồi nàng rót mật vào tai tôi:

-Mình ơi, mình à! Mình có biết không? Người ta, gái một con trông mòn con mắt. Còn vợ của mình thì gái một con trông mù con mắt. Hay là mình cho em sửa mũi nhé! Nâng lên một xăng ti mét thôi, coi dễ thương liền à! Mình chiều em nhé !

Tôi véo mũi nàng một cái:

-Không! Anh thương nhất cái mũi tẹt của em, di sản của ông bà tổ tiên người Á Đông mình. Với lại trời sinh sao để vậy, của thật không hơn của giả hay sao?

Nàng lườm tôi bằng ánh mắt mang hình viên đạn:

-Không nói chuyện với con người cổ lỗ sĩ nữa. Tới giờ tan trường rồi, anh ở nhà nấu cơm, cho heo ăn, em đi đón con đây.

2.

Ấy, tôi chưa nói gì về gia cảnh vợ chồng tôi, phải không? Vì cái tôi là cái đáng ghét, nên tôi chỉ nói về tôi vài câu thôi cũng đã nhiều. Đại để, tôi sinh ra vào thời buổi khó khăn. Nghe bố tôi kể, ngày ấy thiếu đói, cả nhà phải ăn khoai sắn, bo bo (được gọi là cao lương)… trừ cơm, nên người tôi gầy quắt, đen sạm như củ tam thất. Tôi bị suy dinh dưỡng nặng, được chữa trị bằng xuyên tâm liên, một thứ thuốc ngày ấy trị đựơc bá bệnh(!), nên đần, nhưng không đần lắm, chắc chỉ hơi đần thôi. Bảo rằng tôi dốt đặc cán mai, hoặc nói tôi một chữ cắn làm đôi không biết thì oan cho tôi quá. Bố mẹ tôi nghèo, đông con nên càng nghèo, mà thân phận tôi lại như thế, nên ba mươi tuổi đầu, tôi vẫn chưa lấy được vợ.

May mà trời sinh ra Mỹ Lan. Nàng là con út trong một gia đình có ba anh em. Nhà không giàu có lắm, tạm gọi là đủ ăn đủ mặc. Anh Cả lấy vợ, sinh con đẻ cái, đến nay vẫn ở chung với mẹ. Anh Hai đi tu, đỗ cụ, nên bà cụ được gọi là bà cố. Có điều ngày xưa ấy bà cố trở lại đạo để kết hôn với ông cố, nên đôi khi lỡ miệng, người ta gọi bà là bà cố tân tòng(!). Là tân tòng, nhưng về việc sống đạo, mến Chúa yêu người, việc xây dựng giáo xứ, bà cố đúng là gương sáng cho nhiều người tự hào là đạo gốc, đạo dòng. Ông cố mất sớm, Mỹ Lan vừa là con út lại vừa thua thiệt vì mồ côi cha từ khi còn bé, nên được nuông chiều phải biết. Chiều quá hóa hư. Nàng đỏm dáng, đỏng đảnh không ai chịu được, thế nên ế. Nhờ vậy, mẹ tôi nhờ người đánh tiếng, nàng đồng ý lấy tôi ngay.

Hai vợ chồng ra riêng. Nhờ gia đình hai bên giúp đỡ, vay mượn thêm vào, chúng tôi tậu được năm công ruộng. Tôi chạy xe ôm kiếm thêm, dần dần trả hết nợ. Cuộc sống vất vả, không được gọi là sung túc nhưng cũng không đến nỗi đầu tắt mặt tối. Con trai tôi, thằng cu Tí, năm nay năm tuổi, là hy vọng, là tương lai, là hạnh phúc của chúng tôi. Chúng tôi yêu nhau lắm. “Yêu nhau lắm, cắn nhau đau”, ông bà mình nói vậy. Dù duyên trước tình sau, tôi yêu vợ tôi lắm, vậy mà tôi cam đoan chưa hề cắn nàng đau một lần nào. Nhưng chắc nàng mới thực sự yêu tôi, nên cắn rứt tôi đau lắm. Không một ngày nào mà nàng không năm lần bảy lượt so sánh tôi với người khác. Nào là tôi không ga lăng bằng anh An chồng chị Bình, không thông minh bằng anh Chương chồng chị Trình, không đẹp giai bằng anh Giang chồng chị Thủy, không làm ra tiền bằng anh Giao chồng chị Hòa… Tôi chẳng nói gì nhưng uất lắm, bụng bảo dạ: “Rồi có ngày em biết tay anh”.

3.

Đã ba ngày nay rồi, Mỹ Lan kêu ốm, đeo mặt nạ suốt ngày đêm. Ốm thì nghỉ ngơi. Tôi bỏ chạy xe ôm, làm tất cả mọi việc trong nhà thay cho vợ. Tôi bảo đi khám bệnh, nàng không. Bảo mua thuốc uống, không. Bảo mời bác sĩ, cũng không. Hình như Mỹ Lan có chuyện gì bí mật lắm, muốn giấu tôi. Ngay đêm hôm ấy, trời đã khuya, Mỹ Lan ngủ rất say, tôi rụt rè, rón rén gỡ mặt nạ của nàng ra. Dưới ánh đèn ngủ mờ mờ, trời ơi! Mũi nàng đã được nâng cao, đẹp, dễ thương như nữ diễn viên Hàn Quốc. Theo thói quen, tôi véo mạnh một cái. Nàng ngồi bật dậy, lu loa:

-Anh định giết tôi đấy hả? Mới sửa mũi được ba ngày, chưa tháo chỉ. Trời ơi! Nó vẹo đi thế này, phải làm sao bây giờ?

Phải làm sao ư? Tôi làm sao biết được. Tôi thộn mặt ra, im lặng. Nàng khóc, tru tréo:

-Tích cóp mấy năm trời, phải hốt hụi non, vay thêm chỗ này chỗ này chỗ khác mới có tiền nâng mũi. Thế là hai mươi triệu bạc vất xuống sông xuống biển. Trời ơi là trời! Thằng chồng nhà quê hai lúa của tôi nó hại tôi, nó giết tôi.

Tôi chợt thông minh đột xuất, tính nhẩm nhanh như thần:

-Cô có biết hai mươi triệu là bao nhiêu không, hả? Hai mươi triệu chia cho bốn ngàn, là năm tấn thóc, giống 50404. Một năm trời, hai vụ lúa, thức khuya dậy sớm, nhà này chưa giôi ra được bấy nhiêu. Thế mà chỉ đủ đổ vào cái mũi của cô. Cả cái giáo xứ Bắc Xuyên này, cả cái kênh E này, có ai tiêu xài vô lương tâm, vô trách nhiệm như cô không? Cô đõng đợt vừa vừa thôi chứ!

Nàng gào toáng lên, giữa đêm:

-Hôm nay tôi mới biết anh là thứ lòng lang dạ thú, miệng thì nói yêu vợ, nhưng lại coi của trọng hơn người. Tôi không thèm nhìn mặt anh nữa, mai tôi về bên mẹ tôi.

Cơn giận của tôi bốc lên ngùn ngụt:

-Cô về ngay đi còn được, việc gì phải chờ đến mai.

4.

Mỹ Lan về bên ngoại đã gần một tháng. Không có vợ, tôi vẫn chịu đựơc, vẫn hoàn thành xuất sắc việc nhà. Nhưng tôi cũng phải thú nhận rằng trong nhà không được ngăn nắp, sạch sẽ, gọn gàng như trước. Đêm, hai bố con ôm nhau ngủ, thấy chiếc giường rộng thênh thang. Nhất là thằng cu Tí, bữa ăn nào cũng chê tôi nấu ăn không ngon bằng mẹ nó. Lại còn mỗi lần xoa lưng cho nó ngủ, nó chê tay tôi không mát, không mịn, không êm bằng tay mẹ. Thì cũng phải chịu thôi.

Tôi đang cho heo ăn thì có tiếng xe máy ghé trước cửa, rồi nghe ông anh vợ thứ hai của tôi, linh mục ở mãi huyện Giồng Riềng về, oang oang:

-Cu Tí đấy hả? Mau lớn quá. Có ngoan không? Bác mới mua cho con bộ quần áo đẹp đây. Thay quần áo mới vào rồi đi mừng lễ thánh Têrêsa Hài Đồng Giêsu, bổn mệnh bà ngoại.

Cha bác ra tận chuồng heo:

-Chú rửa chân tay, tôi chở hai bố con lên bà, ăn mừng lễ.

Tôi nghĩ trong bụng: “Đi thì đi, sợ quái gì”, nhưng ngoài miệng lại ngần ngừ:

-Con chịu thôi! Con sợ lắm, thưa cha!

Cha bác xuề xòa:

-Cái gì mà cha con? Anh em thôi. Chú phải đi.

Thật ra mừng lễ là chính, nhưng cũng là cái cớ để dàn xếp chuyện vợ chồng tôi thôi. Trong bữa ăn, lời qua tiếng lại, anh chị cả về phe tôi 100%, bà cố thì bênh con gái ra mặt, Mỹ Lan đòi tôi phải xin lỗi mới chịu về. Tôi ngoan cố:

-Có chân đi thì có chân về. Xin hỏi cả nhà, ai phải xin lỗi ai mới được chứ?

Tôi gọi thằng cu Tí, ra lệnh:

-Tí đâu? Về. Chiều nay bố con mình ra đồng thả diều.

Nó không nghe lời tôi, chạy lại ôm cổ mẹ nó:

-Mẹ ơi! Về nhà đi, về với con đi.

Cha bác không giảng Kinh Thánh, không trích dẫn Giáo luật, gắt gỏng như một gã nhà quê chân lấm tay bùn:

– Vợ phải có chồng, chồng phải có vợ, con phải có bố có mẹ.

Cha nghiêm mặt nhìn bà cố:

-Mẹ phải bảo cô ấy về, không được chứa chấp. Nếu không, con nói với cha xứ dứt phép thông công mẹ luôn.

Ai cũng biết cha bác nói để mà nói thôi, nhưng bà cố tưởng thật chăng:

-Giêsu, lạy Chúa tôi! Thế thì con Lan về đi, về ngay đi, không thì mẹ mất linh hồn mất.

5.

Chúng tôi đưa nhau về. Tôi suy nghĩ mông lung: Mình là một Kitô hữu, hai gia đình nội ngoại đều đạo hạnh, lại có một ông anh vợ là linh mục. Chứ không ấy à? Biết đâu đã chẳng có một gia đình tan vỡ, một người vợ không chồng, một người chồng không vợ, và một đứa con nhỏ mồ côi, dù cả cha lẫn mẹ còn sờ sờ ra đó… Tôi chẳng biết nói gì thêm nữa, chỉ lâm râm khấn nguyện: “Lạy Chúa, con xin cảm tạ Chúa hết lòng”.

Trên cao, chưa bao giờ trời xanh đến thế.

lãongu

___________________

Share This Post