Đọc chuyện quan thời xưa, ngẫm chuyện quan thời nay

HOÀNG GIÁP NGUYỄN KHẮC NIÊM VÀ 16 CHỮ VÀNG
NGÔ MINH

Cụ Hoàng Hương Sơn Nguyễn Khắc Niêm”(*) là bản in lần thứ ba về cuộc đời của một nho sĩ – một vị quan cuối Triều Nguyễn. Cụ Nguyễn Khắc Niêm sinh năm 1889 (Kỷ Sửu), quê làng Gôi Vị, nay là xã Sơn Hòa, huyện Hương Sơn, tỉnh Hà Tĩnh. Cụ mất năm 1954 trong Cải cách ruộng đất. Năm 1907, cụ thi đậu đệ nhị giáp tiến sĩ (gọi là Hoàng Giáp), khoa thi đình Đinh Mùi, tại Huế, khi 18 tuổi. Đó là học vị cao nhất thời đó mà cụ đã đỗ đạt lúc còn rất trẻ. Cao Xuân Dục (1843- 1923), một vị đại khoa, đại quan triều Nguyễn, học giả, nhà văn hóa, nhà văn Việt Nam đã nhận xét về Hoàng Giáp Nguyễn Quân (Khắc Niêm): “Người có đức thì lời văn thuần nhất, người có học vấn thì tri thức toàn diện, người có lý lẽ minh bạch thì sách luận khúc chiết. Ở Nguyễn Quân hội đủ tất cả những điều trên. Văn là người. Gọi Nguyễn Quân (Khắc Niêm) là một trang thiếu  niên anh tuấn cũng đáng mà gọi là một bậc lão thành cũng không phải là không xứng”. Cụ Hoàng Hương Sơn đã nhận nhiều trọng trách quan trọng trong triều đình Huế: Tư nghiệp Quốc Tử giám, Tham tri Bộ Hình, hai lần Phủ doãn Thừa Thiên, Tổng đốc Thanh Hóa, Bố chánh Nghệ An, Chủ tịch Ủy ban nghiên cứu cải lương hương ước ở Huế v.v… Cụ có tên trong bia tiến sĩ Văn Miếu Huế. Cuốn sách 256 trang gồm phần giới thiệu tiểu sử, những sáng tác thơ phú, hoành phi, câu đối của Cụ và phần bài nghiên cứu bình luận của các học giả Cao xuân Dục, Sơn Tùng, Trà Sơn Phạm Quang Ái, Nguyễn Trọng Thư, Vũ Ngọc Khánh, Nguyễn Khắc Viện, Nguyễn Khắc Dương… về đạo đức, nhân cách và chữ nghĩa của Cụ, cho ta hình dung ra Cụ Hoàng Hương Sơn là một ông quan phẩm tiết, chính trực,  liêm khiết và yêu nước.

Cụ Hoàng Nguyễn Khắc Niêm có 2 đời vợ, sinh được 15 người con, người nào cũng hay chữ và làm nhiều việc tốt cho đời. Trong đó có những người nổi tiếng như nhà văn hóa lớn Nguyễn Khắc Viện, con trai đầu; Nguyễn Khắc Dương, giáo sư thần học, Nguyễn Khắc Phi, giáo sư ngành văn học Trung Quốc v.v… Nhà văn Nguyễn Khắc Phê là con thứ 13 của cụ Hoàng Giáp Nguyễn Khắc Niêm. Cuốn sách đã gieo vào lòng tôi một niềm cảm kích sâu sắc và lòng ngưỡng mộ một vị quan lớn của triều đình vô cùng nhân bản. Trong Lời nói đầu, Nguyễn Đắc Xuân viết: Cụ ở “những vị trí có thể hái ra tiền, nhưng Cụ luôn giữ được phẩm chất đạo dức , sống cuộc đời thanh bần, đạm bạc,… có ý muốn duy tân…”.

Cụ Nguyễn Khắc Niêm là người có tinh thần yêu nước, có khí phách, trọng đạo lý và lòng nhân ái, thích tự do, ghét xu nịnh, coi thường danh lợi và địa vị, luôn tôn sư trọng đạo và ghét bọn xâm lược, xin từ quan sớm về làng bốc thuốc chữa bệnh giúp người nghèo. Nhà văn Nguyễn Khắc Phê có lần kể rằng, khi Cụ Hoàng Giáp về quê bốc thuốc, mỗi lần đi dạo trong vườn, cụ đều đi đôi dép cắt từ mo cau “vừa mát chân, vừa đỡ tốn tiền”. Đọc cuốn sách tôi càng thấm thía tính cách dân dã của một vị đại quan hay chữ. Cụ Thượng Hương Sơn dạy con cũng theo hướng “giỏi giang, tiết tháo, yêu nước, thương dân” như vậy […]. Cụ làm thơ “Lời khuyên cần kiệm”, “Khuyên đi khai khẩn”, “Khuyên học”… cổ võ bà con trong làng xã. Cụ được Cụ Hồ  ký giấy mời ra Bắc dự hội nghị Liên Việt Trung ương với tư cách một trí thức đương thời. “Nhưng cụ bị ốm không đi được, và sau đó cuộc đấu tranh  “phát động quần chúng giảm tô” và “Cải cách ruộng đất” diễn ra…”. Sinh thời cụ Hoàng Giáp Nguyễn Khắc Niêm có bài thơ “Tự vịnh”, viết năm 1952, nói về cuộc sống thanh bạch của mình:

Ruộng nhiều nhà đẹp nhất trong làng
Lúa hết tiền không vẫn cứ sang
Ngày một bữa cơm tương nhút đủ
Tối thì cháo tấm sớm ngô rang

Học giả nổi tiếng Hoàng Xuân Hãn năm 1927 là người đầu tiên ở miền Trung đậu tú tài Tây trường Bưởi, cụ Nguyễn Khắc Niêm mừng câu đối mà ông Hoàng Xuân Hãn cho là đã thành “lời sấm”:

Hồng Lam chung dục, tự cổ đa tài, diễm đạo tân khoa  quy cựu phiệt.
Âu Á văn minh, chí kim đồng hóa, giao tương xích xí dẫn thanh niên

(Hồng Lam nung đúc, từ trước nhiều tài, vui nói tân khoa về cựu tộc
Âu Á văn minh, đến nay đồng hóa, hãy đen cờ đỏ dẫn thanh niên).

Hoàng Xuân Hãn viết tiếp: “Các cụ đã mê mải điển tích (Cờ đỏ đây trỏ tích Hán Cao Tổ) mà quên tụi mật thám cho Pháp đang rình mò bên cạnh”… Con trai cụ  giáo sư Nguyễn Khắc Phi chú: chỉ việc Hàn Tín đánh Triệu, dụ quân triệu ra khỏi thành, cho quân khinh kỵ đột nhập thành, nhổ cờ Triệu, cắm cờ Hán lên. Đọc câu đối mới thấy Cụ Hoàng chữ nghĩa mẫn tiệp, tinh nhạy như thế nào.

Riêng với Huế, cụ Nguyễn Khắc Niêm nhiều năm sống và làm việc ở Huế với gia đình. Cụ làm Kiểm giáo, trợ giáo rồi Tư Nghiệp (Hiệu phó) Trường Quốc Tử Giám, hai lần làm Phủ doãn Thừa Thiên (1935- 1939), rồi chức Thị Lang, Tham tri Bộ Hình. Ngoài các chức vụ hành chính cụ còn tham gia nhiều Hội đồng giám khảo các cuộc thi Hội (thi chọn tiến sĩ), thi cử nhân, thi chọn quan chức cho Trung Kỳ, Bắc Kỳ, Chủ tịch Ban dịch thuật Luật Hình sự cho Chính phủ Nam Triều… Tức là cụ đã góp phần đào tạo và tuyển chọn nhân tài cho đất nước. Làm bất cứ việc gì, ở bất cứ vị trí nào, Cụ đều nêu một tấm gương sáng về sự học, sự vô tư, liêm chính đáng trọng. Ở Huế bây giờ còn lưu 4 câu đối  với nét chữ của cụ trên bốn cột trụ Thương Bạc bên bờ Sông Hương trước cửa Thượng Tứ, ở hai mặt cột ngoài và hai mặt cột giữa viết khắc gần trăm năm trước. Những câu đối ở Thương Bạc nói lên tình yêu Huế, tự hào về Huế đẹp và sự tài hoa chữ nghĩa của người đứng đầu  xứ Thừa Thiên lúc đó. Xin trích vài câu đối (chữ Hán) đã dịch để bạn đọc thưởng thức:

Lâu đài mép nước, cỏ hoa ngóng ánh xuân tươi
Thuyền nôốc bến sông mê, xóm làng bủa đầy mặt đất

(Câu đối trên hai cột trụ ngoài phía sông Hương)

Trời vũ trụ thái hòa, ngọc bạch y thường thủ hội
Đất kinh sư đẹp đẽ, tiếng tăm văn vật đô này

(Câu đối trên hai cột trụ giữa mặt phía Thượng Tứ)

Nhưng, có lẽ cái mà Cụ hoàng Hương Sơn Nguyễn Khắc Niêm để lại cho hậu thế giá trị nhất là “16 CHỮ VÀNG”, gọi là TỨ “TÔN” CHÂM:

Tôn tộc đại quy
Tôn lộc đại nguy
Tôn tài đại thịnh
Tôn nịnh đại suy

Nhà nghiên cứu văn hóa Trần Đại Vinh ở Huế dịch:

Tôn trọng nòi giống ắt đại hòa hợp
Tôn trọng bổng lộc, ắt đại nguy nan
Tôn trọng tài năng ắt đại phồn thịnh
Tôn trọng siểm nịnh ắt đại suy vong

Theo sách “Cụ Hoàng Hương Sơn Nguyễn Khắc Niêm”, sau khi Cụ thi đỗ đại khoa, trong cuộc gặp gỡ với các tiến sĩ tân khoa, vua Thành Thái (vị Hoàng đế thứ 10 của nhà Nguyễn, tại vị từ 1889 đến 1907. Do chống Pháp nên ông, cùng với các vua Hàm Nghi và Duy Tân, bị thực dân Pháp đi đày tại ngoại quốc), đề nghị mỗi vị hãy góp kế sách để phục hưng quốc gia. Kế sách của cụ Nghè Niêm được cô đúc trong  bốn câu trên. Thế mới biết vị vua trẻ Thành Thái đã biết dùng trí thức như thế nào. Càng hiểu thêm bản lĩnh Cụ Nguyễn Khắc Niêm, trước vua đã nói thẳng thắn những lời thông thái của mình, dù có thể  dễ bị xem là “khinh khi”. Con cháu cụ đã đặt cho bốn câu trên là “Tứ tôn châm”. Châm là răn. Bốn điều răn. Tôn là tôn trọng. Chỉ có  16 chữ thôi: 4 chữ TÔN, 4 chữ ĐẠI, 8 chữ còn lại đối nhau: TỘC, LỘC, TÀI, NỊNH đối với QUY, NGUY, THỊNH, SUY- là thành một châm ngôn ứng  xử của vua, của người lãnh đạo đất nước mọi thời đại, có thể phân tích giảng giải thành cả tập sách dày.

Đây là phương châm quản lý xã hội của bất cứ triều đại nào. Tôn tộc đại quy– là đề cao sự đoàn kết dân tộc. Tôn tộc tức mọi người phải quy về một mối là đặt Dân tộc, Tổ Quốc, nòi giống lên trên hết. Có được sự đồng lòng đó thì nhất định làm được mọi việc, chiến thắng mọi kẻ thù. Lịch sử dân tộc ta đã chứng minh hùng hồn chân lý mà Cụ Hoàng Hương Sơn đã nêu lên. Tôn lộc đại nguy – ý của Cụ Hoàng không phải xem thường sự phát triển đất nước giàu có, vì dân giàu nước nước mới mạnh, mà “tôn lộc” ở đây là nói người làm quan mà đặt lợi lộc của mình, “lợi ích nhóm“ mình lên trên lợi ích dân tộc, lợi ích cộng đồng, thì đó là lúc nguy nan đang đến với đất nước. Vì lúc đó lẽ công bằng bị vi phạm, tham nhũng hoành hành, bè phái, phe nhóm  trong chính quyền sinh sôi  nảy nở. Tôn tài đại thịnh – vì “hiền tài là nguyên khí của quốc gia – Đó là một chân lý vĩnh hằng. Coi thường trí thức, gạt tầng lớp trí thức ra ngoài hành trình của đất nước, nhất định đất nước suy vong. Trí thức thường là những người có cá tính, không phải loại người “gọi dạ, bảo vâng”, lại là những người hay nêu ý kiến phản biện (không biết phản biện không  phải là trí thức), nên hay làm cho lãnh đạo ghét. Người lãnh đạo giỏi là người biết trọng tài năng, tập hợp nhân tài phục vụ quốc gia, lúc đó đất nước mới vững mạnh lên được. Tôn nịnh đại suy – cũng là một chân lý lịch sử. Ở triều đình nào cũng có vô số người nịnh hót. Người lãnh đạo đa phần lại thích nghe bọn xum xoe nịnh bợ, biến phải thành trái, biến người tốt thành người xấu. Vì vậy người  lãnh đạo phải là người đủ cương trực, đủ trình độ, đủ nhạy cảm mới nhận ra kẻ nịnh để lánh xa, người trung để gần gũi.

Cụ Nguyễn Khắc Niêm chỉ nêu phương châm phục hưng đất nước 16 chữ thôi, nhưng đó là mười sáu chữ được đúc bằng vàng ròng (chứ không phải “16 chữ vàng” dởm của anh làng giềng ngàn đời tham lam mà xảo trá đâu). Cụ nói cách đây gần trăm năm mà như mới nói hôm qua… Bây giờ đoàn kết dân tộc đang bị  chia rẽ sâu sắc.

Cụ Hoàng Hương Sơn Nguyễn Khắc Niêm ơi, Tứ tôn châm: Tôn tộc đại quy/ Tôn lộc đại nguy / Tôn tài đại thịnh / Tôn nịnh đại suy vẫn là điều tâm niệm cháy bỏng của 80 triệu người Việt Nam hôm nay.

————–

(*) Cụ Hoàng Hương Sơn Nguyễn Khắc Niêm – Nhiều tác giả, NXB Thuận Hóa, 2012

***

CHUYỆN VỀ CỤ HOÀNG GIÁP NGUYỄN KHẮC NIÊM
HẢI PHAN THANH

Về cụ  Hoàng Giáp Nguyễn Khắc Niêm thì nhiều sách báo đã nói về Cụ. Trang từ điển Wikipedia đã nói đủ về thân thế sự nghiệp của Cụ, nên chẳng cần nhắc lại. Chỉ đính chính lại một điểm là Cụ đỗ Hoàng Giáp năm 18 tuổi chứ không phải năm 21 tuổi như sách đã dẫn (Cụ sinh năm Kỷ Sửu  1889 đỗ Hoàng Giáp năm Đinh Mùi 1907).

Hôm 14 tháng 02 Nhâm Thìn tôi về Hương Sơn quê Cụ để dự lễ khai trương nhà tưởng niệm Cụ. Các con cháu Cụ như tiến sỹ thần học Nguyễn Khắc Dương, giáo sư Nguyễn Khắc Phi, nhà văn Nguyễn Khắc Phê… và đặc biệt là cháu đích tôn của Cụ, anh Nguyễn Chí Linh mà người ta quen gọi là Linh LIOA đã mua lại một phần mảnh đất nơi ngày xưa cụ sống và xây lên đấy một nhà ba tầng. Tầng dưới để trống, đặt bàn bóng bàn để chiều chiều thanh thiếu niên làng Gôi Mỹ có thể đến chơi rèn luyện thân thể. Tầng hai có một bàn lớn kiểu bàn đọc sách thư viện, ba tủ sách trong tủ bầy những sách của các con cháu Cụ viết và xuất bản; trong đó có cuốn Cụ Hoàng Hương Sơn Nguyễn Khắc Niêm do nhà văn Nguyễn Đắc Xuân sưu tầm & biên soạn rất quý, xứng đáng có mặt trong mọi gia đình Việt Nam. Một cái tivi và một bộ dàn âm thanh cùng một số đĩa hát của các giọng ca nổi tiếng được nhiều người ưa thích. Như vậy, tầng dưới và tầng hai thực tế trở thành địa chỉ văn hóa thể thao mà con cháu Cụ dành phục vụ con em làng Gôi Mỹ và xã Sơn Hòa trong học tập và rèn luyện thân thể. Tầng trên cùng để bàn thờ Cụ Nguyễn Khắc Niêm.

Cạnh bàn thờ có bức thư pháp TỨ TÔN CHÂM chép  lại  bài thơ của cụ dâng vua Thành Thái năm 1907 khi Nhà vua yêu cầu mỗi vị tân khoa tiến sĩ hãy góp kế sách để phục hưng quốc gia. Ngoài ra, còn những bài thơ, bài vè khuyến học, khuyến cần, khuyến thiện. Đây có thể coi như một bảo tàng nhỏ về thân thế và những nét tinh thần chính yếu của cuộc đời cụ Hoàng Hương Sơn. Một người làng Gôi Mỹ được hợp đồng trông nom Nhà tưởng niệm, hàng ngày mở cửa cho các cháu vào chơi thể thao, đọc sách báo nghe nhạc và mở cửa tầng trên cùng phục vụ những tao nhân mặc khách từ xa đến chiêm bái Cụ Hoàng Giáp.

Bài thơ TỨ TÔN CHÂM

尊   
Tôn tộc đại quy

尊 祿  
Tôn lộc đại nguy

尊   
Tôn tài đại thịnh

尊   
Tôn nịnh đại suy.

(Đề cao nòi giống ắt đại hòa hợp
Coi trọng bổng lộc ắt đại nguy nan

Tôn trọng tài năng, ắt đại phồn thịnh
Ưa thích xiểm nịnh, ắt đại suy vong.)

Ngày nay người ta lưu truyền lại gọi là “16 chữ vàng của Cụ Nguyễn Khắc Niêm”.

Trong lời phát biểu buổi khai trương nhà tưởng niệm giáo sư Nguyễn Khắc Phi nói: “Mục đích xây dựng nhà tưởng niệm là để con cháu họ hàng, làng xóm biết để noi theo gương hiếu học và tính nhân văn của Cụ Hoàng Giáp. Sau buổi khai trương hàng tuần mở cửa cho dân làng và các cháu thanh thiếu niên sinh hoạt văn hóa, vui chơi đánh bóng bàn ở tầng trệt, đọc sách, nghe nhạc xem ti vi ở tầng trên như một nhà văn hóa xã hay thôn. Đặc biệt nơi này do địa hình thấp, khi mùa lũ đến cả làng ngập sâu trong nước khi đó ít nhất cũng có được năm mươi người vào tránh lũ ở tầng trên”.

 Thật là một ý nghĩ mang đầy tính nhân văn.

Điều đặc biệt để lại cho con cháu và họ hàng trong buổi tiếp xúc chiều 13 tháng 02 Nhâm thìn là cuộc nói chuyện của GS. Nguyễn Khắc Dương con trai Cụ Hoàng Giáp. Mặc dù đã 88 tuổi, với giọng nói đầy truyền cảm GS kể lại một câu chuyện xẩy ra khi Cụ Nguyễn Khắc Niêm làm Phủ Doãn Thừa Thiên.

GS Dương kể: Một hôm Cụ Phủ Doãn đi vắng có một người mang một gói quà đến nói là biếu Cụ. Người phục vụ mới đến làm chưa biết tính cụ nên đã nhận và đặt lên bàn. Lúc về nhà thấy gói quà cụ hỏi: “Cái gì đấy?”. Người phục vụ trả lời: “Có người tìm Cụ  và gửi Cụ món quà nên con đã nhận và để đấy ạ!”. Cụ nổi nóng mắng người phục vụ: “Ai cho phép mày nhận quà biếu của người ta”. Người phục vụ biết Cụ đang nóng nên chạy vội ra ngoài. Ông Dương vào phòng thấy Cụ hai tay tát vào mặt mình mồm lẩm bẩm: “nhục quá, nhục quá, xấu hổ quá, xấu hổ quá, nhục ơi là nhục” và gục xuống bàn khóc rưng rức. Ông Dương hỏi: “Thưa thầy có việc gì đấy ạ?”. Cụ ngẩng mặt lên nói trong tiếng khóc nghẹn ngào: “Con ơi, làm quan mà để cho người dân nghĩ đến là họ có thể tặng quà cho mình là đã xấu lắm rồi, đằng này lại để họ mang đến và lại nhận nữa chứ con xem thế có nhục nhã, vô liêm sỉ không? Nhục ơi là nhục. Con đánh cho nó một trận cho nó nhớ. Ngày mai các con tìm chủ nhân gói quà và mang trả lại cho người ta, không cần biết là quà đó có gì”. Nói một mạch xong Cụ lại gục xuống bàn lẩm bẩm: “Nhục quá, xấu hổ quá”.

Cụ từ quan về nhà làm thầy giáo năm 1942.

Nghe đến đây mọi người ồ lên bàn tán, riêng tôi thấm thía nhất hai chữ “nghĩ đến” nói lên hết sự trong sạch, liêm khiết của ông Quan có học.

Nghe chuyện cũ, nhớ lại bài Ông Nguyễn Khắc Viện đã viết: “Nói về các vị quan triều Nguyễn thời thuộc Pháp, nhận thức của chúng ta, qua những nông nổi tả khuynh một thời, ngày càng chín chắn hơn, trúng hơn. Tất nhiên là có những “ông quan” bán mình cho quỷ dữ, vô luân đối với dân với nước, lấy sự tàn bạo để lên chức lên quyền. (Những kiểu quan này thì thời nào cũng có!). Nhưng, có thể nói không ít các vị quan, đặc biệt là các vị xuất thân khoa bảng, thấm thuần Nho giáo, đều cố gắng giữ đạo làm quan…”.

Ngẫm lại chuyện ngày nay.

* Nghĩ về “quan” có học thì ngày nay các quan mà bây giờ người ta gọi là cán bộ cũng có học đấy chứ, bằng cấp đầy mình nữa là khác. Bằng mọi cách họ kiếm được bằng cấp kể cả thuê thi hộ hoặc học hộ mà báo chí đã đăng đầy ra đấy. Khác nhau là ở tên gọi, một đằng là quan một đằng là cán bộ và chính là khác nhau cái “đạo làm quan”. Ngày nay muốn làm quan phải có thân có thế, tiếp đến phải chạy chọt, mất tiền theo thuyết “Cái gì cũng mua được miễn là tới giá” và khi “nhiều tiền chưa mua được thì sẽ mua được bằng rất nhiều tiền”.

Khi đã lên làm quan việc đầu tiên nghĩ đến là làm sao nhanh chóng thu hồi vốn và còn để phát nữa, do đó khi đã làm cán bộ, họ không từ một thủ đoạn nào kể cả những thủ đoạn hèn hạ nhất để có thể vơ vét được thật nhiều cho đầy túi tham. Trước hết người ta lợi dụng chức quyền ký duyệt dự án để ăn hoa hồng. Người ta lợi dụng cả đám ma của bố mẹ, thông báo đi khắp các cơ quan liên quan để đến dự và phúng viếng phong bao. Người ta in chức danh trên thiếp mời đám cưới con cái, nào là phó ban kiểm tra thành ủy, giám đốc sở này nọ với lí do sợ khách không biết vì mời nhiều quá. Ngay việc mời nhiều quá cũng đã nói lên hết vấn đề.

Thôi chuyện quan ngày nay nhận hối lộ bằng mọi cách là “chuyện thường ngày ở huyện” nên không bàn đến nữa.

* Chuyện  thứ  hai là chuyện “Từ quan”. Ngày trước khi các cụ bị cấp trên xúc phạm, hoặc bị dân la rầy hay cảm thấy mình không còn cống hiến cho dân cho nước được nữa các cụ sẵn sàng từ quan về dạy học, đọc sách, ngâm thơ. Ngày nay khái niệm “từ quan” không còn mà thay bằng “từ chức”, khái niệm đó cũng quá xa vời. Cán bộ. Ngày nay không có “văn hóa từ chức”. Từ chức thế nào được khi mà chẳng may “bị lộ” thì với cán bộ cao cấp chỉ “nghiêm khắc kiểm điểm, rút kinh nghiệm và nặng nhất là cảnh cáo còn chức tước thì “tại vị” và bổng lộc không hề suy giảm.

Thôi bàn về đề tài này thì bao giờ mới hết, chắc là chỉ khi nào hoàn thành xây dựng “CHỦ NGHĨA CỘNG SẢN” trên phạm vi toàn thế giới.

Buổi lễ khai trương nhà tưởng niệm cụ Hoàng Giáp Nguyễn Khắc Niêm Thể hiện đầy đủ việc tiếp thu truyền thống văn hóa cha ông  của con cháu dòng họ Nguyễn Khắc Hương Sơn Hà Tĩnh. Đã để lại nhiều kỷ niệm sâu sắc cho người đến dự.

Nguồn: nhathonguyentrongtao.wordpress.com/

* Chúng tôi đã lược bỏ một số đoạn trong bài.

 

 

 

 

Share This Post