Ghi chú tín lý về một số vấn đề liên quan đến việc tham gia của người Công giáo vào đời sống chính trị

Đón nhận ý kiến của Hội đồng Giáo hoàng về Giáo dân, Bộ Giáo lý Đức tin quyết định rằng việc ấn hành tài liệu Ghi chú Tín lý về một số vấn đề liên quan đến việc tham gia của người Công giáo vào đời sống chính trị là điều cần thiết. Bản ghi chú này nhắm vào các Giám mục của Hội thánh Công giáo và một cách cụ thể, cũng nhắm đến các chính trị gia Công giáo cũng như toàn thể các thành phần tín hữu được mời gọi tham gia vào đời sống chính trị của những xã hội dân chủ.

BỘ GIÁO LÝ ĐỨC TIN
GHI CHÚ TÍN LÝ
về một số vấn đề liên quan
đến việc tham gia của người Công giáo vào đời sống chính trị

Đón nhận ý kiến của Hội đồng Giáo hoàng về Giáo dân, Bộ Giáo lý Đức tin quyết định rằng việc ấn hành tài liệu Ghi chú Tín lý về một số vấn đề liên quan đến việc tham gia của người Công giáo vào đời sống chính trị là điều cần thiết. Bản ghi chú này nhắm vào các Giám mục của Hội thánh Công giáo và một cách cụ thể, cũng nhắm đến các chính trị gia Công giáo cũng như toàn thể các thành phần tín hữu được mời gọi tham gia vào đời sống chính trị của những xã hội dân chủ.

I. Một giáo huấn không thay đổi

1. Sự dấn thân của các Ki-tô hữu trên thế giới tìm được những cách diễn tả khác nhau trong suốt 2000 năm qua. Một trong những cách diễn tả ấy là việc tham gia của các Ki-tô hữu vào đời sống chính trị: như một cây bút thời Hội thánh tiên khởi viết, các Ki-tô hữu “đóng vai trò trọn vẹn của họ như những người công dân.”[1] Trong số các thánh, Hội thánh tôn kính nhiều vị thánh nam nữ đã phục vụ Thiên Chúa qua việc quảng đại dấn thân vào lãnh vực chính trị và quyền bính. Trong số này, thánh Thomas More, vị được tuyên phong làm quan thầy của các chính khách và chính trị gia, đã làm chứng bằng việc đổ máu đào vì “phẩm giá bất khả chuyển đổi của lương tâm con người.”[2] Mặc dù phải chịu nhiều hình thức áp lực tâm lý khác nhau, thánh nhân vẫn nhất quyết không nhượng bộ, không bao giờ từ bỏ “lòng tín trung kiên vững dành cho quyền bính và thể chế hợp pháp” vốn là điều làm ngài nổi trội; bằng chính đời sống và cái chết của mình, ngài đã dạy rằng “không gì có thể tách con người khỏi Thiên Chúa, cũng như không thể tách chính trị khỏi luân lý được.”[3]

Điều đáng khen là trong các xã hội dân chủ hiện nay, mọi người đều được trực tiếp tham gia vào cơ cấu chính trị trong bầu khí tự do thực sự.[4] Những xã hội như thế mời gọi các hình thức tham gia mới và trọn vẹn hơn của công dân là Ki-tô hữu hay người lương vào đời sống cộng đồng. Thật ra, tất cả mọi người đều có thể chung tay để phát triển những giải pháp chính trị và chọn lựa pháp lý mà theo họ sẽ đem lại lợi ích chung bằng việc bỏ phiếu bầu chọn những nhà lập pháp và các viên chức nhà nước, cũng như bằng những phương thế khác.[5] Đời sống của một nền dân chủ không thể phong phú nếu không có sự tham gia tích cực, có trách nhiệm và quảng đại của mọi người, “dẫu cho sự đa dạng và bổ trợ nhau về các hình thức, mức độ, công việc cũng như trách nhiệm.”[6] 

Bằng việc làm tròn nghĩa vụ công dân phù hợp với những giá trị “được hướng dẫn bởi lương tâm Ki-tô giáo”[7], giáo dân thực thi những bổn phận cá nhân về việc rao truyền những giá trị Ki-tô giáo vào trật tự thế tục, trong khi vẫn tôn trọng bản chất và quyền tự trị chính đáng của trật tự đó[8], đồng thời cộng tác với các công dân khác theo khả năng chuyên môn và trách nhiệm của họ.[9] Hoa trái của giáo huấn nền tảng từ Công Đồng Vatican II chính là “tín hữu không bao giờ phải bỏ việc tham gia của họ vào ‘đời sống cộng đồng’, tức là trong nhiều lãnh vực khác nhau như kinh tế, xã hội, lập pháp, hành chính và văn hóa nhằm cổ võ lợi ích chung một cách hữu cơ và có tổ chức.”[10]Điều này cần bao gồm việc đẩy mạnh và bảo vệ những điều tốt lành như trật tự cộng đồng và hòa bình, tự do và bình đẳng, tôn trọng sự sống con người và môi sinh, công bình và đoàn kết.

Bản Ghi Chú này không nhằm tìm cách trình bày toàn bộ giáo huấn của Hội Thánh về vấn đề này, vốn được tóm tắt cơ bản trong sách Giáo lý Hội Thánh Công Giáo, nhưng chỉ nhằm nhắc lại một số nguyên tắc phù hợp với lương tâm Ki-tô giáo, điều gợi hứng cho việc tham gia xã hội và chính trị của người Công giáo trong những nước dân chủ.[11] Sự xuất hiện những điều mơ hồ hay những quan điểm đáng ngờ trong thời gian gần đây, thường là do áp lực của các sự kiện trên thế giới, đã làm Giáo hội cảm thấy cần phải làm sáng tỏ một vài yếu tố quan trọng trong giáo huấn của Hội thánh về lãnh vực này.

Download tài liệu

BỘ GIÁO LÝ ĐỨC TIN

Share This Post