Hạt giống đức tin

Gieo giống (gieo hạt) là công việc của nông dân. Có nhiều loại hạt giống, mùa nào thứ nấy: Lúa, bắp (ngô), đậu,… Công việc gieo giống cực nhọc về thể lý: làm đất, tưới nước, bón phân, làm cỏ, canh giữ,… Nhà nông đầu tắt mặt tối, không ngơi tay, như ca dao nói: “Làm nông ăn cơm nằm, chăn tằm ăn cơm đứng”.

“Ăn cơm đứng” thì dễ hiểu, còn “ăn cơm nằm” không phải là thoải mái, mà vì mệt quá, ngồi không nổi nên phải nằm mà ăn. Vừa nằm vừa ăn đâu có dễ! Không chỉ cực nhọc về thể lý mà còn cực nhọc cả về tinh thần: chọn giống, chọn thời điểm, tính theo thời tiết, chờ đợi thu hoạch,…

Hạt giống nhỏ bé nhưng có thể lớn mạnh thành cây tươi tốt lớn mạnh, sinh nhiều hạt khác. Nhưng hạt giống có thể vô ích, vì cứ nằm im trong bao, nếu không có Người Gieo Giống. Người gieo giống sẽ thất nghiệp nếu không được sai đi.

Về ý nghĩa tâm linh, người gieo giống được gọi là tư tế, người chuyên lo việc phụng tự đối với Thiên Chúa. Thánh Phaolô nói: “Vị tư tế nào cũng phải đứng trong Đền Thờ lo việc phụng tự mỗi ngày và dâng đi dâng lại cũng ngần ấy thứ lễ tế; mà những lễ tế đó chẳng bao giờ xoá bỏ được tội lỗi” (Dt 10:11). Đó là thời Cựu ước, lễ vật là những tế vật bình thường như chiên, bò, bồ câu,…

Thời Tân ước, tế vật không còn là những thứ trần tục mà là chính Đức Kitô, Thánh lễ được cử hành hằng ngày ở khắp nơi cũng vẫn là chính Đức Kitô. Thánh Phaolô xác định: “Đức Kitô, sau khi dâng lễ tế duy nhất để đền tội cho nhân loại, Người đã lên ngự bên hữu Thiên Chúa đến muôn đời. Và từ khi đó, Người chờ đợi ngày các kẻ thù bị đặt làm bệ dưới chân. Quả thật, Người chỉ dâng hiến lễ một lần, mà vĩnh viễn làm cho những kẻ Người đã thánh hoá được nên hoàn hảo” (Dt 10:12-14). Đặc biệt là “điều đó cả Thánh Thần cũng làm chứng cho chúng ta thấy” (Dt 10:15). Thời Cựu ước, các tư tế phải dâng lễ vật nhiều lần, còn thời Tân ước, Đức Kitô chỉ dâng một lần là đủ.

Lễ vật được dâng để đền tội cho dân. Đức Kitô cũng dâng lễ vật là chính Ngài để đền tội thay chúng ta. Thiên Chúa trước sau như một, không quên lời hứa và luôn giữ trọn. Thánh Phaolô cho biết: “Sau khi phán: Đây là giao ước Ta sẽ lập với chúng sau những ngày đó, thì Đức Chúa phán: Ta sẽ ghi vào tâm khảm chúng, sẽ khắc vào lòng trí chúng lề luật của Ta. Ta sẽ không còn nhớ đến lỗi lầm và việc gian ác của chúng nữa” (Dt 10:16-17). Nhân loại còn phạm tội nên còn cần đền tội, và ai đã được Thiên Chúa tha thứ thì không cần đền tội nữa: “Nơi nào đã có ơn tha tội, thì đâu cần lễ đền tội nữa” (Dt 10:18).

Đức Chúa tuyên phán rõ ràng: “Bên hữu Cha đây, Con lên ngự trị, để rồi bao địch thù, Cha sẽ đặt làm bệ dưới chân con. Từ Sion, Đức Chúa sẽ mở rộng quyền vương đế của Ngài: Giữa lòng địch quân, xin Ngài làm bá chủ” (Tv 110:1-2). Rồi Đức Chúa lại phán bảo: “Ngày đăng quang con nắm quyền thủ lãnh, vẻ huy hoàng rực rỡ tựa thần linh. Ngay trước lúc hừng đông xuất hiện, tự lòng Cha, Cha đã sinh ra Con” (Tv 110:1-3). Đó là lời nói về Thượng Tế Kitô. Kỳ lạ là Đức Chúa đã một lần thề ước, Người sẽ chẳng rút lời, vì Ngài luôn trọng chữ Tín. Lời hứa đó là: “Muôn thuở, Con là Thượng Tế theo phẩm trật Menkixêđê” (Tv 110:4).

Trước giờ chịu khổ nạn, vào chiều tối Thứ Năm Tuần Thánh, Chúa Giêsu đã thiết lập Bí tích Thánh Thể để thực sự ở lại với chúng ta và hiện diện giữa chúng ta cho tới tận thế. Những người được Ngài trao quyền cử hành Bí tích cao trọng này là các linh mục, các tư tế được tuyển lựa giữa muôn người. Đó cũng là những người lãnh sứ vụ gieo Hạt Giống Đức Tin mỗi ngày.

Thánh sử Mác-cô kể: Đức Giêsu lại bắt đầu giảng dạy ở ven Biển Hồ. Một đám người rất đông tụ họp chung quanh Người, nên Người phải xuống thuyền mà ngồi dưới biển, còn toàn thể đám đông thì ở trên bờ. Người dùng dụ ngôn mà dạy họ nhiều điều.

Trong lúc giảng dạy, Người nói với họ: “Các người nghe đây! Người gieo giống đi ra gieo giống. Trong khi gieo, có hạt rơi xuống vệ đường, chim chóc đến ăn mất. Có hạt rơi trên sỏi đá, chỗ không có nhiều đất; nó mọc ngay, vì đất không sâu; nhưng khi nắng lên, nó liền bị cháy, và vì thiếu rễ nên bị chết khô. Có hạt rơi vào bụi gai, gai mọc lên làm nó chết nghẹt và không sinh hoa kết quả. Có những hạt lại rơi nhằm đất tốt, nó mọc và lớn lên, sinh hoa kết quả: hạt thì được ba mươi, hạt thì được sáu mươi, hạt thì được một trăm” (Mc 4:3-8; Mt 13:1-9; Lc 8:4-8). Cách nói của Ngài cụ thể và đầy hình tượng, có vẻ giản dị vậy mà khó hiểu, và chính các đệ tử ruột cũng có vẻ rất mơ hồ, không đủ sức hiểu hết.

Kể dụ ngôn xong, Chúa Giêsu nói: “Ai có tai nghe thì nghe!” (Mc 4:9; Mt 13:9; Lc 8:8). Một lời ngắn gọn, súc tích và thấm thía. Ai cũng có tai để nghe, ngay cả người điếc cũng vẫn có thể “ngóng”. Nhưng vấn đề là có MUỐN NGHE hay không, nghe rồi có MUỐN HIỂU hay không, hiểu rồi có MUỐN LÀM hay không.

Chúa Giêsu cô đọng trong bốn loại người như bốn loại hạt được gieo: hạt ở vệ đường, hạt trên sỏi đá, hạt trong bụi gai, hạt trên đất tốt. Có lẽ đây là dụ ngôn duy nhất được Chúa Giêsu giải thích cặn kẽ.

– HẠT Ở VỆ ĐƯỜNG là người vừa nghe lời thì Satan liền đến giật mất lời đã gieo nơi họ. Loại người này cũng là người chỉ nghe cho vui, nghe để mà nghe, biết để mà biết, không chút quan tâm.

– HẠT TRÊN SỎI ĐÁ là người nghe lời thì liền vui vẻ đón nhận, nhưng họ không đâm rễ mà là những kẻ nông nổi nhất thời; sau đó, khi gặp gian nan hay bị ngược đãi vì lời, họ vấp ngã ngay. Loại người này ra vẻ “chiên ngoan” lắm, mở miệng ra là nói chuyện đạo đức, nhưng đó chỉ là lúc “xuôi chèo, mát mái” hoặc “ăn nên, làm ra”, khi cầu nguyện không được như ý thì họ chán ngay, họ viện đủ lý do: nhưng, nếu, giá, bởi, tại, vì,… Rõ ràng họ thiếu cái Tâm, thế nên CÁI LO TO HƠN CÁI ĐỨC.

– HẠT TRONG BỤI GAI là người nghe lời, nhưng những nỗi lo lắng sự đời, bả vinh hoa phú quý cùng những đam mê khác xâm chiếm lòng họ, bóp nghẹt lời khiến lời không sinh hoa kết quả gì. Loại người này “cao cấp” hơn loại người thứ hai. Họ bận rộn đủ thứ, chạy ngược bước xuôi để mong sao mình được quyền cao, chức trọng. Vì “sự nghiệp vĩ đại” mà họ không ngần ngại đè bẹp người khác, dù người đó là thân thuộc hoặc quen biết. Vì sĩ diện, họ không muốn “hy sinh đời bố, củng cố đời con”, mà chính họ phải là người “hét ra lửa” và ung dung tự tại như ông hoàng.

– HẠT TRÊN ĐẤT TỐT là người nghe lời và đón nhận, rồi sinh hoa kết quả, kẻ thì ba mươi, kẻ thì sáu mươi, kẻ thì một trăm. Loại người này thì dễ hiểu. Họ thật lòng chuyên cần việc thiện, vì Chúa chứ không vì bất kỳ thứ gì khác. Tuy nhiên, những người này cũng có thể bị tha nhân chê bai, dè bỉu, khinh miệt, xa tránh,… Nhưng họ không quan tâm, chỉ miễn sao SỐNG ĐẸP LÒNG THIÊN CHÚA mà thôi.

Có lẽ đa số chúng ta thuộc loại hai và ba. Tuy nhiên, mức độ và cách thức có thể khác nhau. Do đó, Hạt Đức Tin không thể lớn mạnh theo thời gian. Cầu mong mỗi chúng ta đều là Hạt Đức Tin mau nảy mầm và mau phát triển lớn mạnh!

Lạy Thiên Chúa, chúng con yếu đuối lắm, xin soi sáng và nâng đỡ chúng con luôn. Xin giúp chúng con biết chân thành đón nhận Ý Chúa, dù có thể đó là điều trái ý riêng của chúng con, để chúng con có thể càng ngày càng tiến bộ trên đường nhân đức, trở nên hạt trên đất màu mỡ. Chúng con cầu xin nhân danh Đức Giêsu Kitô, Thiên Chúa Cứu Độ của chúng con. Amen.

 

Trầm Thiên Thu

Share This Post