Kẻ trộm lành tí hon

xungtoi1/ Cuối giờ học, cha phó, đặc trách Thiếu nhi Thánh thể giáo xứ, phát cho mỗi em một bản hướng dẫn thiếu nhi xét mình xưng tội. Cha gõ thước lên mặt bàn, tập trung sự chú ý:

– Các con đọc kỹ ba lần, có điều gì không hiểu thì hỏi ngay, nghe không?

Cả lớp học dạ ran rồi im phăng phắc, cắm cúi đọc. Thằng Bin, được xếp vào loại siêng và ngoan nhất lớp, giơ tay:

– Thưa cha, tuần vừa rồi, con có đi lễ Chúa Nhật trễ. Hôm ấy kẹt xe, bố con không chở con đến nhà thờ đúng giờ được, con có tội không ạ?

Cha phó suy nghĩ rất nhanh:

– Bố con chở con, lại bị kẹt xe, việc xảy ra ngoài ý muốn, không phải lỗi của con. Cả lớp nghe này: Khi ta không cố ý phạm, và không khinh thường hay lười biếng, ta không có lỗi, hiểu không?

Ba mươi cái miệng dạ ran. Thằng Bin đọc lại bản xét mình. Nó lại giơ tay:

– Thưa cha, thế thì…

Cha phó cười, nhìn đồng hồ, ân cần:

– …thế thì hết giờ rồi. Cha nhắc lại: Ngày mai, từ tám giờ sáng, giáo xứ mình giành riêng một buổi giải tội cho thiếu nhi. Các con nhớ phải đi xưng tội, mừng Chúa phục sinh, nhớ không?

Cả lớp học lại dạ ran.

2/ Ngay hôm ấy, đã tám giờ tối, thằng Bin khoe với chị Hạnh, mẹ nó:

– Ngày mai, Cha phụ trách nói thiếu nhi phải đi xưng tội mừng Chúa phục sinh, mẹ ạ! Nhưng…

– Nhưng sao?

Nó bối rối:

– Con không xưng tội được không, mẹ? Con mới xưng tội hai tuần trước, còn đang rước lễ mà!

Chị Hạnh không đắn đo:

– Cha phó đã nói vậy, con phải đi xưng tội. Ngoan, phải nghe lời cha phó.

– Nhưng…

– Không nhưng nhiếc gì cả. Con phải vâng lời. Rồi mẹ thưởng cho.

– Mẹ thưởng gì cơ?

– Bất cứ gì mẹ xét thấy có ích cho con, và trong tầm tay mẹ.

– Bao giờ hả mẹ?

– Bất cứ lúc nào con muốn, và nếu mẹ rảnh rang, như bây giờ chẳng hạn.

Một ý nghĩ vụt đến, lóe lên trong đầu nó, thằng Bin ôm cổ chị Hạnh:

– Mẹ cho con đi siêu thị sách, ngay bây giờ, mẹ nhé!

– Con cần mua gì à?

– Con không mua gì cả, con chỉ muốn đi chơi thôi. Mẹ mới hứa xong mà!

Chị Hạnh ngần ngừ, nhưng chỉ trong phút giây:

– Được rồi! Ông mãnh! Đi thì đi. Nhân thể, mẹ mua mấy cuốn sách gởi về quê cho ông nội.

3/ Đã gần tới giờ siêu thị đóng cửa, cô thu ngân có vẻ đã mỏi mệt, uể oải cầm mấy cuốn sách chị Hạnh mới mua, soi mã vạch, in hóa đơn, cười gượng nhưng vẫn còn tươi chán:

– Hết bốn trăm tám mươi ngàn, chưa kể cuốn sách của cháu, chị ạ. 

Chị Hạnh ngạc nhiên:

– Ủa! Con tôi có mua gì đâu? Nó chỉ xin đi chơi thôi mà. 

Cô thu ngân ngại ngùng như có điều gì khó nói lắm. Một lát sau, cô mới ngập ngừng: 

– Phiền chị coi lại băng ghi hình tự động. Đó, chị coi, có phải nó nắm tay chị đó không? Đó, nó rẽ vào khu sách thiếu nhi. Đó, nó nhìn trước, nhìn sau. Đó, nó lấy lên, đặt xuống.  Đó, nó lén lút bỏ cuốn sách vào trong áo… 

Chị Hạnh dán mắt và màn hình, sững sờ:

– Không, không bao giờ. Con tôi không bao giờ ăn cắp.

Cô thu ngân nói nhỏ như sợ tiếng nói của mình chạm vào điều gì rất thiêng liêng trong lòng người đối diện:

– Chuyện nhỏ thôi, chẳng đáng gì. Chị là khách hàng truyền thống của siêu thị chúng em, để chúng em tặng cháu cuốn sách ấy cũng được.

Chị Hạnh cúi xuống vạch bụng áo con lên. Trời ạ! Một cuốn truyện tranh Doremon được giấu trong lưng quần của nó thật. Mặt chị tái mét đi. Chị thét vào mặt con:

– Mẹ có để con thiếu thốn gì không? 

Nhiều người tò mò đổ xô đến quầy thu ngân. Thất vọng về con và vì mất mặt với đám đông, cơn giận của chị Hạnh mỗi lúc một tăng tốc, phừng phừng như lửa cháy:

– Tại sao con, tại sao mày lại ăn cắp, hả?! 

Rồi không kiềm chế được, chị tát con một cái thẳng cánh tay:

– Thằng khốn nạn!

4/ Cả đêm hôm ấy, chị Hạnh không ngủ được. Chị không hiểu tại sao con chị lại đổ đốn như vậy. Chị không tiếc con điều gì. Chị thỏa mãn mọi nhu cầu chính đáng của nó. Có bao giờ nó nói dối chị, hay lấy của chị đồng xu cắc bạc nào đâu. Vậy mà tối nay nó đã ăn trộm sách ở siêu thị, không thể chối cãi được. Chị bắt đầu ứa nước mắt. Chị khóc vì thằng Bin đã ăn trộm. Còn nhỏ đã vậy, lớn lên làm sao đây? ‘‘Bé không vin, cả gãy cành’’, chị đã hết lòng yêu thương dạy dỗ con, nó vẫn ăn trộm, chị còn phải làm gì nữa đây? Chị khóc vì lòng tin của chị nơi con mình đã rạn vỡ. Chị khóc vì đã mày tao với con, đã tát con như thù địch, đã gọi con là thằng ăn cắp, là thằng khốn nạn. Thằng bé đã ngủ say, nhưng chị đang đau cái tát con hồi tối. Con chị là thằng khốn nạn hay chính chị mới là kẻ khốn nạn vì không dạy được con làm người tử tế. Con chị là kẻ ăn cắp hay chị mới là kẻ ăn cắp tuổi thơ của nó?! Chị đang sinh hoạt tích cực trong giới hiền mẫu của giáo xứ, thế mà… Chị tự trách mình: ‘‘Mang danh hiền mẫu mà mình đã cư xử với con, như một bà mẹ ghẻ độc ác trong những câu chuyện cổ tích mình thường kể dỗ giấc ngủ cho con. Mình là hiền mẫu hay ác mẫu, mình có còn là mình nữa không hay đã biến thành kẻ khác? Ma quỷ ẩn nấp trong bóng tối linh hồn mình đã xuất đầu lộ diện, tác oai tác quái rồi chăng?’’. Chị tự nguyền rủa, tự dằn vặt chính mình. Rồi chị tìm đến Chúa và Đức Mẹ. Chị dỗ giấc ngủ bằng cách lần hạt năm chục kinh Mân côi, thêm năm chục khác, rồi năm chục nữa…, cứ thế, nhưng chị vẫn không chợp mắt được. Trời đã sáng bạch, chị vẫn còn ngồi trước bàn thờ, thầm thĩ:

– Lạy Chúa! Xin Chúa đừng để đứa con duy nhất của con hư mất.

Vừa lúc anh Phúc, chồng chị đi làm ca đêm về.

5/ Anh Phúc chở con đi xưng tội về. Chị Hạnh dọn cơm chờ sẵn. Thằng Bin vui như sáo. Tuổi nhỏ chóng quên, hình như nó quên hết mọi chuyện đêm qua, luôn miệng hát líu lo bài hát cha phó mới dạy hôm trước, nhưng nó đã thuộc lòng từ lâu: ‘‘Xin Chúa í a chúc lành cho đời cha mẹ của con. Công ơn là như núi non, dưỡng nuôi con bao ngày vuông tròn. Con xin đến trong đời , an vui nhờ có ơn Trời, và ơn cha mẹ suốt đời coi nhẹ khổ đau. Xin cho cha mẹ con thắm mãi tình son của Chúa Trời, cho con giữa gia đình luôn sống theo tình người con ngoan’’.

Cả nhà quây quần bên mâm cơm. Anh Phúc hỏi:

– Con làm việc đền tội chưa?

– Con không phải làm việc đền tội.

Anh Phúc sửng sốt :

– Để lãnh nhận bí tích hòa giải, phải làm những việc sau: Xét mình, ăn năn tội, xưng tội, nghe lời xá giải và đền tội. Con không phải làm việc đền tội là sao?

Thằng Bin không giải thích dài dòng, nó chỉ biết có sao nói vậy:

– Cha giải tôi chỉ bảo con dục lòng ăn năn, rồi đọc lời tha tội. Cha có dạy con làm việc gì đền tội đâu?

Hai vợ chồng im lặng nhìn nhau. Một lúc sau, anh Phúc nói:

– Bố tin con. Nhưng dục lòng ăn năn có phải là việc đền tội không? Không làm việc đền tội thì bí tích hòa giải có thành sự không? Hôm nào, bố phải hỏi cha xứ mới được. 

Rồi anh nhìn con bằng ánh mắt đầy yêu thương, trìu mến:

– Con cởi khăn quàng ra cho mát… Con đang gặp điều gì khó khăn phải không? Hãy nói cho bố mẹ biết, tại sao con lại lấy cuốn sách ở siêu thị? Nếu con khó nói quá thì để khi khác nói riêng với mẹ hay bố cũng được.

Được lời như mở tấm lòng, thằng Bin cười thơ ngây:

– Có gì khó nói đâu, bố. Cha phụ trách cũng thế, mẹ cũng thế, bảo con phải đi xưng tội, nhưng con có tội gì đâu. Con phải ăn cắp, phải phạm tội mới có tội mà xưng chứ.

Anh Phúc nhắm mắt lại, lắc lắc đầu, nếp trán anh nhăn lại. Anh nghĩ: ‘‘Lại lẫn lộn phương tiện với mục đích rồi’’, nhưng sợ con anh không hiểu, anh chỉ nói ngoài miệng:

– Ai lại phạm tội để lấy tội mà xưng bao giờ?! Nếu như vậy, lần sau, con cứ thành thật, khiêm tốn thưa với cha giải tội: ‘‘Thưa cha, con xét mình rồi, con không thấy con phạm tội gì. Xin cha chúc lành cho con’’ là được rồi… 

Anh nhắc lại lần nữa, rồi nhấn mạnh :

– Con hiểu không, nhớ không?

Còn chị Hạnh điếng người, nước mắt chị ứa ra. Chị bước tới chỗ thằng Bin, ôm đầu con, thổn thức:

– Mẹ chỉ muốn làm điều tốt cho con thôi, nhưng không ngờ… Dù sao thì mẹ cũng có lỗi. Mẹ là mẹ mà đã không hiểu đến nơi đến chốn tâm hồn con mình. Mẹ đã vô tâm, máy móc buộc con làm việc-lành-theo-ý-riêng. Mẹ đã không lắng nghe, không thấu hiểu, đã bắt buộc con phải xưng tội, khi điều đó đối với con không thực sự cần thiết; hoặc nếu có cần thiết chăng nữa, thì mẹ đã không dự phòng, không dạy bảo kỹ càng những trường hợp như của con. 

Chị ôm con chặt hơn:

– Bin à! Mẹ xin lỗi con, mẹ xin lỗi con, kẻ trộm lành tí hon của mẹ.

lãongu

 

Share This Post