Không bao giờ quên

Vì xưa Ta đói, các ngươi đã cho ăn; Ta khát, các ngươi đã cho uống; Ta là khách lạ, các ngươi đã tiếp rước; Ta trần truồng, các ngươi đã cho mặc; Ta đau yếu, các ngươi đã thăm viếng; Ta ngồi tù, các ngươi đến hỏi han – Mt 25:35-36.

Thập niên 1970, Chuck Colson chỉ được biết là một chính khách tàn ác, là “ông búa rìu” thời tổng thống Richard M. Nixon. Trong vụ Watergate, ông phạm tội ngăn cản công lý và rồi bị tù ở Alabama. Trong thời gian khủng hoảng cá nhân này, Colson tín thác vào Đức Giêsu Kitô. Báo chí đưa tin: “Nếu ông Colson có thể sám hối tội lỗi mình, cũng có niềm hy vọng cho mọi người”.

Khi bị tù, ông được đánh động bởi sự vô vọng. Một ngày gần hết hạn tù, một bạn tù tên là Archie nói: “Này ông Colson, ông sẽ sớm ra khỏi đây. Ông sẽ làm gì cho chúng tôi?”. Colson đáp: “Tôi sẽ giúp đỡ bằng cách nào đó. Tôi sẽ không bao giờ quên các bạn và cái nơi hôi hám này”.

Archie nói: “Được, chính ông nói đó nha. Những người tai mắt vào đây rồi ra, chưa một ai quan tâm đến chúng tôi. Chưa hề có ai!”.

Hơn 35 năm qua, Colson và đội quân hằng ngàn người vẫn hằng ngày đến thăm nhà tù, khuyên nhủ, giúp đỡ gia đình các tù nhân, và chia sẻ niềm tin tôn giáo. Hiệp hội “Prison Fellowship” (Bạn Tù) là một trong các tổ chức lớn nhất trên thế giới, có cơ sở ở 113 quốc gia. Tổ chức này bắt đầu từ một câu hỏi của một tù nhân không được ai quan tâm.

Bạn có bao giờ cảm thấy  thất vọng? Có ai mà bạn không thể gần gũi? Có gánh nặng có vẻ như không chịu nổi? Hãy nhớ rằng Thiên Chúa vẫn làm phép lạ hằng ngày. Hôm nay có thể là phép lạ dành cho bạn. Hãy sống như một phép lạ, và hãy hành động như thể đã hoàn tất!

Lạy Đấng bênh vực chúng con, xin giúp chúng con nhận ra những ai có thể đến được. Xin giúp chúng con tận dụng mọi trường hợp để tạo sự khác biệt – ngay cả ở những nơi có vẻ như không còn niềm hy vọng. Xin giúp con nhận ra Ngài ở mọi nơi con đến. Amen.

Trầm Thiên Thu

Share This Post