Sức mạnh của lời động viên

SỨC MẠNH của LỜI ĐỘNG VIÊN

fathers-day-3

Truman Capote nói: “Bất kỳ ai giúp bạn tự tin thì bạn mắc nợ người đó nhiều”. Cha tôi đã ảnh hưởng rất nhiều trong suốt cuộc đời tôi, dù đó chỉ là vài lời động viên đơn giản đã in sâu trong tâm trí tôi và hướng dẫn tôi những lúc gặp gian nan nhất. Tôi không biết cha tôi có nhớ ông đã nói những lời đó hay không, nhưng đối với tôi, những lời đó vô cùng ý nghĩa.

Khi tôi còn đi học, cha con tôi giữ những tờ vé tham dự các hoạt động văn hóa ở Springfield, Illinois, vào mùa Đông. Chúng tôi có hai vé, khi nào cha tôi có ít việc thì sẽ đưa tôi đi còn mẹ tôi ở nhà để chuẩn bị cho việc giảng dạy vào ngày hôm sau.

Cha tôi là người thường đưa tôi đi xem múa ballet. Đó là điệu múa truyền thống, đàn ông mặc quần áo nịt và phụ nữ đi giày múa. Cha con tôi ngồi ở hành lang gần sân khấu. Quan trọng hơn là chúng tôi còn thấy được dàn nhạc với 20 nhạc công.

Tôi đã bắt đầu học kéo vĩ cầm (violin) được hai năm. Cha mẹ tôi luôn chăm chú nhìn tôi chơi vĩ cầm, và không muốn tôi chơi nhạc cụ khác. Cha mẹ tôi đưa tôi đi nghe một số dàn nhạc vào thời đó, nhưng các nhạc công chơi khác nhau. Họ đệm đàn theo vũ công với các nhạc phẩm của các nhà soạn nhạc như Tchaikovsky, Chopin hoặc Mozart. Họ đóng vai chính của buổi biểu diễn. Khi tay họ kéo tới kéo lui, tôi như bị thôi miên.

Khi giải lao, cha tôi hỏi: “Con nghĩ gì về các vũ công?”. Tôi nói: “Các nhạc công chơi nhạt nhẽo, không đủ gây chú ý tới bọn con trai chúng con. Con không ấn tượng với các vũ công nam. Con đã học múa và có thể đi trên đầu nhón chân, con nghĩ các vũ công nữ đang phải chịu đựng. Con nghĩ họ múa chưa hay”.

Trong lầm biểu diễn thứ nhì, tôi dành thời gian tập trung vào các nhạc công. Đầu họ chuyển động theo điệu nhạc, cổ họ uốn theo nhạc trưởng, một nhạc công trẻ có cặp mắt kính xệ xuống và chiếc áo có vẻ rộng thùng thình với anh ta. Rồi anh ta cười, lấy tay phải che miệng. Vài nhạc công quay nhìn, tôi cũng vậy. Một vũ công nữ trượt chân, một vũ công nam lấy tay đỡ cô ta. Rồi cô ta lúng túng xoay tròn.

Sự khôi hài lộ rõ. Vũ công đó không sao, nhưng có tiếng cười lố bịch. Vì các nhạc công không chú ý, nên họ chơi không hay.

Sau khi vỗ tay, cha con tôi còn nấn ná. Cha tôi cho tôi tới gần ban nhạc để tôi có thể thấy rõ. Tôi nhút nhát nên không dám nói chuyện với các nhạc công, nhưng tôi chú ý họ nói chuyện với nhau, tôi thấy họ thỏa mãn. Cha tôi nói: “Con có thể làm vậy nếu con muốn”. Tôi hỏi: “Vậy là sao, ba?”. Cha tôi cười: “Con có thể là nhạc công và cùng với đoàn múa ballet đi lưu diễn. Con có muốn vậy không?”. Tôi phấn khởi: “Dạ. Vậy thì tốt lắm”. Cha tôi nói: “Được, nhưng con phải cố gắng tập luyện thêm”.

Tôi không nhớ hai cha con nói gì thêm lúc đó. Điều ấn tượng trong tôi là câu nói giản dị của cha tôi: “Con có thể làm vậy nếu con muốn”. Cha tôi thực sự cho tôi biết rằng tôi có thể phát triển và có đủ năng lực âm nhạc để làm điều gì đó tuyệt vời. Với một đứa bé gái 13 tuổi như tôi, đó là ý nghĩ quan trọng lắm.

Khi tôi có thêm chút tự tin, đó chính là lời nói của cha tôi. Đêm đó, tôi cứ nghĩ tới lời cha tôi: “Con có thể làm vậy nếu con muốn”. Cha tôi không thấy tôi kéo vĩ cầm tệ lắm sao? Cha tôi không biết là chơi nhạc cụ khó lắm sao? Dĩ nhiên là cha tôi biết, nhưng cha tôi đã tin vào tôi dù tôi không đủ tự tin.

Khi tôi học tiếng Đức, tiếng Ý và tiếng Tây Ban Nha, lời cha lại vang lên trong tôi: “Con có thể làm vậy nếu con muốn”. Và tất cả đều trở thành đơn giản đối với tôi.

Âm nhạc đã gắn liền với cuộc đời tôi. Ngày nay, tôi chơi nhạc cụ cùng với dàn nhạc để tôi có thể tận hưởng vẻ đẹp của âm nhạc – đặc biệt là nhạc cổ điển. Tôi không thể là một nhạc sĩ thiên tài, nhưng tôi luôn biết ơn cha tôi về lời động viên đã cho tọi đủ sức mạnh để tôi có thể là tôi như ngày nay.

TRẦM THIÊN THU
(Chuyển ngữ từ Chicken Soup for the Soul: Thanks Dad)

Share This Post