Thần tượng của con

Cách đây vài tháng, một ban nhạc quốc tế đến Việt Nam biểu diễn, con mừng như bắt được vàng, vội cùng đám bạn làm băng rôn, thiết kế áo thun và một số phụ kiện có in hình và tên ban nhạc để tới ngày biểu diễn mang đi cổ vũ. Con dùng số tiền mà mẹ cho ăn sáng mỗi ngày (gần 3 tháng) để mua bằng được tấm vé hạng A, nơi nhìn thấy ban nhạc rõ nhất.

fan-cuong-nhat-ban-quy-lay-poster-than-tuongFan cuồng quỳ lạy… poster thần tượng

Trong đêm diễn ấn tượng đó, con phát cuồng theo lũ bạn, hò hét đến khản cả giọng. Sau đêm diễn tụi con đi ăn mừng bằng một bữa tiệc hoành tráng vì được gặp mặt thần tượng. Báo hại hôm đó về nhà con bệnh, mẹ cuống cuồng chạy đi mua thuốc cho con giữa đêm khuya. Đáng trách hơn là hôm đó vì chen lấn, vô tình đôi giày đắt tiền mẹ mua cho con bị rách toạc, suýt chút nữa con bị người ta giẫm lên mình. Ấy vậy mà con không nhận ra mình đang lao theo một trò chơi gì đó mơ hồ, không thực tế và lãng phí thời gian cho những vô bổ.

Gần đây một ban nhạc Hàn Quốc sang Việt Nam lưu diễn, con tiếp tục lập lại hình ảnh cũ. Tiền ăn sáng chắt chiu cả tháng không đủ mua tấm vé (vì trong đợt nghỉ hè nên mẹ hạn chế cho tiền), con phải vay mượn bạn bè mỗi đứa một ít. Tưởng thế đã được gặp thần tượng, nào ngờ con bị lừa bán vé giả do một người rao bán trên mạng (do đã hết vé chính thức). Con lại vay nợ, quyết tâm mua lại tấm vé khác, tốn thêm số tiền xuẩn ngốc. Hôm biểu diễn của ban nhạc, cả nhóm bạn con phải nghỉ học Anh văn để chạy vào trung tâm thành phố xem thần tượng của mình. Nhưng thật thất vọng, không được chụp hình chung với thần tượng của mình, chúng con đứng khóc như mưa trước cổng sân khấu. Trên đường về nhà, con lại bị những kẻ rải đinh “gài bẫy” làm xe xì lốp phải dẫn bộ một đoạn đường dài mới có thợ sửa xe. Mang nỗi bực tức u ám về nhà, mẹ hỏi đi đâu mà về khuya quá, con chỉ biết ấp úng trả lời là đi ăn sinh nhật bạn. Mẹ không hỏi thêm, lặng lẽ đi mắc mùng cho con ngủ. Thấy con than đói bụng, mẹ hơi ngạc nhiên nhưng vẫn đi nấu mì cho con ăn.

Sáng thức dậy, chợt ngạc nhiên khi con nhìn thấy rất nhiều món quà được xếp ngay ngắn trong góc phòng. Đến khi hỏi mẹ, con mới chưng hửng được biết hôm qua là sinh nhật mẹ. Và những món quà ý nghĩa đó là do người hàng xóm, bạn cùng cơ quan mang đến tặng mẹ. Khi con hỏi: “Sao mẹ không cho con biết mà phải bí mật?”. Một nỗi buồn man mác thoáng hiện lên gương mặt mẹ. Mẹ thở dài: “Có bao giờ con nhớ đến ngày sinh nhật mẹ đâu? Trong khi ngày sinh thần tượng, ngày họ lưu diễn thì con lại nhớ rất rõ”. Con chết lặng khi nghe mẹ nói thế.

Quả thực từ nhỏ đến lớn, con chưa bao giờ biết mẹ sinh ngày nào, bởi vì con không quan tâm đến. Năm nào sinh nhật mẹ, con cũng chỉ nhớ trong tích tắc rồi quên ngay khi đã sang ngày mới, chẳng rõ mẹ đã thổi bao nhiêu cây nến, mở bao nhiêu gói quà, quà nào ấn tượng nhất… Con chưa bao giờ tặng quà cho mẹ, dù chỉ một cành hoa, con vô tình quá phải không mẹ? Mẹ ơi, con đã nhận ra lỗi của mình rồi. Bấy lâu nay con chỉ chạy theo sự ham vui tức thời, theo trào lưu, khiến lãng phí thời gian bổ ích của mình và phiền lòng mẹ. Giờ con mới nhận ra rằng, thần tượng của con không ai khác chính là mẹ. Bây giờ và mãi mãi. Một lần nữa xin mẹ hãy tha lỗi cho con, mẹ nhé!

Nguyễn Thanh Vũ

(Theo: Sài Gòn Tiếp Thị)

Share This Post