Về trời

VỀ TRỜI

Về trời không chỉ là lên trời, mà chính xác là lên Thiên Đàng. Động từ “về” nói tới động thái “trở lại quê nhà”. Người ta chỉ về nhà, nơi mình cảm thấy thoải mái và hạnh phúc, chứ không ai muốn trở lại (về) nơi mình không mong muốn: nhà tù, trại tập trung, nơi khổ sai, vùng mất tự do,…

Tuy nhiên, lên thiên đàng KHÔNG phải là một cuộc xổ số trông chờ vào sự hên xui hoặc may rủi, nhưng phải biết CHUẨN BỊ LÂU NGÀY và SUỐT ĐỜI.

Có người kia làm đầy tớ cho một ông chủ giàu có. Một hôm, người đầy tớ đi vắng thì ông chủ qua đời. Khi người đầy tớ trở về, người ta nói cho anh ta biết ông chủ của anh đã về trời. Người đầy tớ liền lắc đầu:

– Chủ tôi KHÔNG VỀ TRỜI được đâu. Khi còn sống, ông ta muốn đi đâu thì ông ta nói đến điều đó nhiều lần và chuẩn bị rất kỹ lưỡng. Còn chuyện ông về trời, tôi chưa bao giờ nghe ông nói tới. Vả lại, tôi thấy ông cũng KHÔNG CHUẨN BỊ gì cả. Vì thế, tôi không tin ông chủ tôi đã về trời đâu!

Câu nói của người đầy tớ nói về ông chủ cũng là lời cảnh báo mỗi chúng ta, những người mang danh Kitô hữu, đặc biệt là tín hữu Công giáo.

Trong mầu nhiệm thứ tư của Kinh Mai Côi – Mùa Mừng, Giáo hội nhắc nhở: Đức Mẹ Lên Trời (Lc 1:41-50; Tv 45; St 3:13; Kh 12). Chúng ta cầu xin ơn được “ơn chết lành trong tay Đức Mẹ”. Ai cũng phải chết, không thể tránh được, nhưng cách chết thì chúng ta có thể chọn. Sống sao, chết vậy. Sống tốt thì chết lành, sống ác thì chết dữ. Chết lành thì mới được về trời.

Có lên trời thì mới được thưởng. Trong mầu nhiệm thứ năm của Kinh Mai Côi – Mùa Mừng, Giáo hội nhắc nhở: Đức Mẹ Được Thưởng Trên Trời (Kh 12:1). Chắc chắn phần thưởng chỉ dành cho người có công xứng đáng, dày công tôi luyện.

Hãy nghe nữ phi công Amelia Mary Earhart (Hoa Kỳ, 1897-1937) nhận định: “Điều khó khăn nhất là quyết định hành động, phần còn lại chỉ là sự bền bỉ. Nỗi sợ hãi là những con hổ giấy. Bạn có thể làm bất cứ điều gì mình quyết định làm. Bạn có thể hành động để thay đổi và chi phối cuộc đời mình; và con đường, chính quá trình đó là phần thưởng.

Chúa Giêsu cũng đã từng dạy chúng ta phải biết sống khiêm nhường: “Khi đã làm tất cả những gì theo lệnh phải làm thì hãy nói: Chúng tôi là những đầy tớ vô dụng, chúng tôi đã chỉ làm việc bổn phận đấy thôi” (Lc 17:10).

Mục đích sống của chúng ta là “sự sống đời đời”, sự sống này chỉ có ở Nước Trời mà thôi. Phương tiện sống là ơn thánh hóa, nguồn của sự thánh thiện xuất phát từ Thiên Chúa Cha, vì Chúa Giêsu đã động viên chúng ta: “Anh em hãy nên hoàn thiện như Cha anh em trên trời là Đấng hoàn thiện” (Mt 5:48). Hoàn thiện để nên thánh, đó là ước muốn Chúa Giêsu dành cho mỗi chúng ta, đồng thời cũng là trách nhiệm của mỗi chúng ta. Hoàn tất trách nhiệm này thì chắc chắn được Thiên Chúa thưởng, tức là thỏa nguyện mà chúng ta tha thiết cầu xin: “Được thưởng cùng Đức Mẹ trên Nước Thiên Đàng”.

Khiêm nhường đối nghịch với kiêu ngạo. Nhà toán học André-Marie Ampère (1775-1836), một người lừng danh thế giới, luôn tỉnh thức mà tự nhủ thế này:

“Hãy học những sự vật của thế giới này, đó là bổn phận của ngươi, nhưng chỉ nhìn những sự vật này bằng một con mắt mà thôi. Chớ gì con mắt kia của ngươi không ngừng dán chặt vào ánh sáng vĩnh cửu. Ngươi hãy nghe các nhà thông thái, nhưng chỉ nghe một lỗ tai mà thôi, còn lỗ tai kia, hãy luôn luôn sẵn sàng nhận lấy những sự quan trọng dịu dàng của Người Bạn của ngươi ở trên trời. Ngươi chỉ viết một tay thôi, còn tay kia hãy nắm chặt lấy tà áo của Thiên Chúa, giống như người con nắm chặt tà áo của cha mình. Không có sự cẩn mật chú ý đó, chắc chắn cái đầu của ngươi sẽ bị bể ra vì va vào đá”.

Lời tự nhủ của ông tuyệt vời quá, đạo đức và khiêm nhường quá, chắc hẳn ước nguyện của ông rất đẹp lòng Thiên Chúa. Đức Mẹ là người khiêm nhường tột độ nên Thiên Chúa vô cùng yêu thương. Cầu mong mọi người biết noi gương khiêm nhường của Mẹ Thiên Chúa.

Thánh GM François de Sales có lời khuyên vừa chí lý vừa chí tình: “Hãy chạy đến với Đức Maria, ngã vào vòng tay Mẹ với lòng tin tưởng hoàn toàn”. Đến với Thiên Chúa nhờ Đức Mẹ – Ad Jesum per Mariam, được như vậy thì chắc chắn chúng ta sẽ không phải thất vọng, như Thánh Tiến Sĩ Hilariô đặt vấn đề: “Nếu tôn sùng Đức Mẹ, dù tội lỗi đến đâu cũng không hư mất đời đời”. Còn Thánh Tiến Sĩ Augustinô đã xác định: “Mẹ Maria là phương thế cứu vớt duy nhất của tội nhân”.

Đặc biệt hơn, đó là lời chính Thiên Chúa trực tiếp nói với Thánh nữ Catarina Siena: “Cha muốn ban cho Mẹ Maria đặc ân này vì lòng nhân từ của Cha và để tôn kính Ngôi Hai đã nhập thể: Bất cứ ai, dù tội lỗi đến đâu, kính cẩn tin yêu chạy đến kêu xin Mẹ Maria thì sẽ không sa vào quyền lực của ma quỷ”.

Trong niềm vui kính mừng lễ Mẹ Lên Trời (Thánh Mẫu Mông Triệu), chúng ta cùng ca vang bài Magnificat (Lc 1:39-56) để cùng Đức Mẹ tôn vinh Thiên Chúa Ba Ngôi, Đấng giàu lòng thương xót:

Hồn tôi ca ngợi Chúa Trời
Trí tôi hớn hở mừng vui vô cùng
Vì Thiên Chúa, Đấng muôn trùng
Đã thương nhìn tới phận thường nữ nhi
Mọi đời mãi mãi ngợi ca
Rằng tôi diễm phúc, người ta chẳng bằng
Bao điều cao cả vô song
Đều do chính Đấng Toàn Năng đã làm
Danh Người chí thánh chí tôn
Lòng thương xót Chúa trải muôn muôn đời
Tay Người sức mạnh tuyệt vời
Dẹp hết những người lòng trí kiêu căng
Người quyền thế hết đường ngông
Còn kẻ khiêm nhường được Chúa nâng cao
Những người nghèo Chúa thưởng nhiều
Còn những người giàu chịu trắng tay luôn
Chúa phù hộ Ít-ra-en
Những người tôi tớ vẫn luôn tín thành
Như lời Chúa hứa rành rành
Lòng thương xót Chúa vẫn dành tôi trung
Áp-ra-ham Tổ phụ chung
Muôn đời con cháu được đồng hưởng ơn

Lạy Thiên Chúa, xin thương tha thứ và thánh hóa chúng con, biến đổi chúng con trở nên khí cụ yêu thương giữa bể khổ trần ai. Lạy Mẹ Maria, xin nguyện giúp cầu thay và dẫn chúng con về trời thừa kế gia sản vĩnh hằng mà Thiên Chúa dọn sẵn cho chúng con. Chúng con cầu xin nhân danh Thánh Tử Giêsu Kitô, Đấng Cứu Độ duy nhất của chúng con. Amen.

Thánh Mẫu Mông Triệu, 15-8-2016

TRẦM THIÊN THU

Share This Post