Vị mặn tình yêu (CN V TN -A)

VỊ MẶN TIN YÊU

 (Chúa Nhật V TN, năm A)

Ca dao Việt Nam ví von: “Cá không ăn muối cá ươn, con cãi cha mẹ trăm đường con hư”. Một cách so sánh giản dị nhưng thú vị và thâm thúy, cho thấy muối rất cần thiết cho con người.

Thật vậy, muối là loại khoáng chất bình thường nhưng thực ra muối lại đa dụng, có vị trí quan trọng trong đời sống, vì hằng ngày chúng ta sử dụng muối không chỉ để chế biến đồ ăn mà còn làm nhiều việc khác. Màu sắc của muối cũng rất đặc biệt: Trắng. Màu trắng nhắc nhở về sự trong sạch, trong trắng, tinh tuyền.

Muối không chỉ được dùng để bảo quản thực phẩm còn có khả năng diệt khuẩn, làm sạch vết thương, tẩy sạch vết bẩn, trị bệnh,… Khi người ta khóc, chất muối trong nước mắt giúp làm sáng mắt. Muối rất tốt, cả nghĩa đen và nghĩa bóng. Cuộc đời chúng ta không thể sống thiếu muối. Những người nghèo không có cao lương mỹ vị, chỉ cần chút muối cũng có thể giúp dễ nuốt miếng cơm. Ngày xưa, người nghèo phải đi xin nước muối cà để về ăn cơm, nghĩa là chỉ cần chút chất mặn để ráng nuốt miếng cơm để giữ sự sống. Thật bất ngờ khi Viện Nghiên Cứu Muối (Salt Institute) cho biết có khoảng 14.000 cách sử dụng muối.

Chất mặn của đời thường thực sự cần thiết lắm, chất mặn của đời sống tinh thần càng cần hơn nhiều. Ngôn sứ Isaia đặt vấn đề: “Cách ăn chay mà Ta ưa thích chẳng phải là thế này sao: mở xiềng xích bạo tàn, tháo gông cùm trói buộc, trả tự do cho người bị áp bức, đập tan mọi gông cùm? Chẳng phải là chia cơm cho người đói, rước vào nhà những người nghèo không nơi trú ngụ; thấy ai mình trần thì cho áo che thân, không ngoảnh mặt làm ngơ trước người anh em cốt nhục?” (Is 58:6-7). Đó là “chất mặn” của Công Lý và Chân Lý. Không có loại “chất mặn” này thì xã hội sẽ đảo lộn, rối tung.

Khi có “chất mặn” đó thì “ánh sáng ngươi sẽ bừng lên như rạng đông, vết thương ngươi sẽ mau lành, đức công chính sẽ mở đường phía trước, vinh quang Đức Chúa bao bọc phía sau” (Is 58:8). Thật là kỳ diệu quá! Và ngôn sứ Isaia cho biết: “Bấy giờ, ngươi kêu lên, Đức Chúa sẽ nhận lời, ngươi cầu cứu, Người liền đáp lại: ‘Có Ta đây!’. Nếu ngươi loại khỏi nơi ngươi ở gông cùm, cử chỉ đe doạ và lời nói hại người, nếu ngươi nhường miếng ăn cho kẻ đói, làm thoả lòng người bị hạ nhục, thì ánh sáng ngươi sẽ chiếu toả trong bóng tối, và tối tăm của ngươi chẳng khác nào chính ngọ” (Is 58:9-10).

Cũng theo chiều hướng đó, tác giả Thánh Vịnh nói: “Giữa tối tăm bừng lên một ánh sáng chiếu rọi kẻ ngay lành: đó là người từ bi nhân hậu và công chính. Phúc thay người biết cảm thương và cho vay mượn, biết theo lẽ phải mà thu xếp công việc mình” (Tv 112:4-5). Và rồi hệ lụy hiển nhiên sẽ xảy ra: “Họ sẽ không bao giờ lay chuyển, thiên hạ muôn đời còn tưởng nhớ chính nhân. Họ không lo phải nghe tin dữ, hằng an tâm và tin cậy Chúa, luôn vững lòng không sợ hãi chi và rốt cuộc coi khinh lũ địch thù. Kẻ túng nghèo, họ rộng tay làm phúc, đức công chính của họ tồn tại muôn đời, uy thế họ vươn cao rực rỡ” (Tv 112:6-9).

Người Việt cũng có cách nói tương tự: “Ở hiền gặp lành”. Cái “sự lành” ở đây mang ý nghĩa tâm linh hoặc tinh thần nhiều hơn ý nghĩa đời thường, vì có những người hiền lành, đạo đức, nhưng vẫn gặp nghịch cảnh – điển hình là Thánh Gióp.

Thánh Phaolô nói thật lòng thế này: “Thưa anh em, khi tôi đến với anh em, tôi đã không dùng lời lẽ hùng hồn hoặc triết lý cao siêu mà loan báo mầu nhiệm của Thiên Chúa” (1 Cr 2:1). Chắc chắn không gì có thể hơn sự thật, chính Chúa Giêsu cũng đã xác định: “Sự thật sẽ giải phóng quý vị (Ga 8:32). Vì thế, chúng ta sẽ hóa thành ma quỷ nếu chúng ta không đứng về phía sự thật (x. Ga 8:44).

Thánh Phaolô giải thích: “Vì hồi còn ở giữa anh em, tôi đã không muốn biết đến chuyện gì khác ngoài Đức Giêsu Kitô, mà là Đức Giêsu Kitô chịu đóng đinh vào thập giá. Vì thế, khi đến với anh em, tôi thấy mình yếu kém, sợ sệt và run rẩy” (1 Cr 2:2-3). Có lẽ ai cũng vậy, có những lúc chúng ta cảm thấy ngại nói về Chúa vì sợ người ta nói mình “thế này, thế nọ” mà… bày đặt. Nỗi sợ có lúc tốt, có lúc không tốt. Hãy cứ thật thà và thẳng thắn như Thánh Phaolô: “Tôi nói, tôi giảng mà chẳng có dùng lời lẽ khôn khéo hấp dẫn, nhưng chỉ dựa vào bằng chứng xác thực của Thần Khí và quyền năng Thiên Chúa. Có vậy, đức tin của anh em mới không dựa vào lẽ khôn ngoan người phàm, nhưng dựa vào quyền năng Thiên Chúa” (1 Cr 2:4-5). Rất rõ ràng, chính xác và chí lý! Chắc hẳn Chúa Giêsu biết chúng ta yếu đuối và nhát đảm nên Ngài đã nhiều lần động viên chúng ta: “ĐỪNG SỢ!” (Mt 10:26; Mt 10:28; Mt 10:31; Mt 14:27; Mt 17:7; Mt 28:5; Mt 28:10; Mc 5:36; Mc 6:50; Lc 1:13 & 30; Lc 2:0; Lc 5:10; Lc 12:4; Lc 12:7; Lc 12:32; Lc 21:9; Ga 6:20).

Sau khi đọc bản Đệ Nhất Tuyên Ngôn (Bát Phúc, Tám Mối Phúc, Hiến Chương Nước Trời, Bài Giảng Trên Núi), Chúa Giêsu nói thêm: “Chính anh em là MUỐI cho đời. Nhưng muối mà nhạt đi, thì lấy gì muối nó cho mặn lại? Nó đã thành vô dụng, chỉ còn việc quăng ra ngoài cho người ta chà đạp thôi” (Mt 5:13). Vâng, Ngài luôn rất thẳng thắn, bởi vì Ngài chính là Sự Thật (Ga 14:6), và Ngài đến thế gian để làm chứng cho Sự Thật (Ga 18:37).

Sự thật liên quan sự sáng. Chúa Giêsu là Sự Sáng của nhân loại (Ga 1:4), là Ánh Sáng thật (Ga 1:9; Ga 8:12; Ga 9:5; Ga 12:46), thế nên Ngài cũng muốn chúng ta phải trở nên ánh sáng. Ngài so sánh rất thực tế và dễ hiểu: “Chính anh em là ánh sáng cho trần gian. Một thành xây trên núi không tài nào che giấu được. Cũng chẳng có ai thắp đèn rồi lại để dưới cái thùng, nhưng đặt trên đế, và đèn soi chiếu cho mọi người trong nhà. Cũng vậy, ánh sáng của anh em phải chiếu giãi trước mặt thiên hạ, để họ thấy những công việc tốt đẹp anh em làm, mà tôn vinh Cha của anh em, Đấng ngự trên trời” (Mt 5:14-16).

Một lần khác, Chúa Giêsu cũng nhắc tới muối, Ngài đã phân tích và căn dặn: “Ai nấy sẽ được luyện bằng lửa như thể ướp bằng muối. Muối là cái gì tốt. Nhưng muối mà hết mặn, thì anh em sẽ lấy gì ướp cho mặn lại? Anh em hãy giữ muối trong lòng anh em, và sống hoà thuận với nhau” (Mc 9:49-50).

Muối rất tốt, đa dụng, cần thiết. Nhưng muối đó phải có độ mặn thì mới đúng là muối và khả dĩ hữu dụng.

Lạy Thiên Chúa, xin biến đổi chúng con thành Muối Mặn và Ánh Sáng theo đúng Tôn Ý Ngài. Xin gìn giữ chúng con duy trì được “độ mặn” cần thiết để sinh ích lợi cho tha nhân. Chúng con cầu xin nhân danh Thánh Tử Giêsu, Đấng cứu độ chúng con. Amen.

TRẦM THIÊN THU

ƯỚP ĐỜI

 (Chúa Nhật V TN, năm A)

Ướp là ủ vật nọ lên vật kia cho thấm vào nhau, gồm hai yếu tố: chất ướp (chủ động) và chất được ướp (thụ động). Có nhiều dạng ướp: ướp hương liệu, ướp gia vị, ướp muối, ướp đường, ướp lạnh,… ướp thịt, ướp xác,… Sau khi ướp, các thứ hòa quyện vào nhau, không thể tách rời, giống như một dạng “nhuộm” để nên giống nhau.

Về tâm linh, Thiên Chúa muốn các Kitô hữu phải là “chất ướp”, chủ động đối với thế gian, trở nên “gia vị tâm linh” để thấm vào cuộc sống.

Thiên Chúa đặt vấn đề với chúng ta rất rõ ràng và thực tế: “Chẳng phải là CHIA CƠM cho người đói, RƯỚC VÀO NHÀ những người nghèo không nơi trú ngụ; thấy ai mình trần thì CHO ÁO che thân, KHÔNG NGOẢNH MẶT LÀM NGƠ trước người anh em cốt nhục?” (Is 58:7). Bốn “điểm” cụ thể, không hề mơ hồ.

Đó là cách thức mà Thiên Chúa muốn chúng ta “ướp” cuộc đời này. Đó cũng chính là “men” yêu thương, “men” xót thương mà Thiên Chúa muốn chúng ta tận dụng suốt đời. Có thực sự hữu hiệu chăng? Chắc chắn là kết quả rất cụ thể và kỳ diệu: “Bấy giờ ánh sáng ngươi sẽ bừng lên như rạng đông, vết thương ngươi sẽ mau lành. Đức công chính ngươi sẽ mở đường phía trước, vinh quang Đức Chúa bao bọc phía sau ngươi” (Is 58:8). Có Thiên Chúa bao bọc mọi chiều thì an toàn tuyệt đối: “Ngài bao bọc con cả sau lẫn trước, bàn tay của Ngài, Ngài đặt lên con” (Tv 139:5), Ngài là Mục Tử nhân lành, có Ngài thì chúng ta “chẳng thiếu thốn gì” (Tv 23:1).

Thiên Chúa biết chúng ta yếu đuối và đa nghi, thế nên Ngài đã hứa: “Bấy giờ, ngươi kêu lên, Đức Chúa sẽ nhận lời, ngươi cầu cứu, Người liền đáp lại: ‘Có Ta đây!’. Nếu ngươi loại khỏi nơi ngươi ở gông cùm, cử chỉ đe doạ và lời nói hại người, nếu ngươi nhường miếng ăn cho kẻ đói, làm thoả lòng người bị hạ nhục thì ánh sáng ngươi sẽ chiếu toả trong bóng tối, và tối tăm của ngươi chẳng khác nào chính ngọ” (Is 58:9-10). Ai tin tưởng mà cứ sống theo Thánh Luật của Ngài thì chắc chắn sẽ được Ngài gìn giữ, không chỉ không phải thất vọng mà còn được nhiều hơn cả sự mong ước, đồng thời còn trở nên ánh sáng chiếu soi người khác.

Đề cập loại ánh sáng “đặc biệt”, tác giả Thánh Vịnh cho biết: “Giữa tối tăm bừng lên một ánh sáng chiếu rọi kẻ ngay lành: đó là người từ bi nhân hậucông chính (Tv 112:4). Người nào có loại ánh sáng đó sẽ là người diễm phúc. Có cái phúc này sẽ có cái phúc khác, đúng như Chúa Giêsu đã nói rằng “ai đã có thì được cho thêm và sẽ có dư thừa” (Mt 25:29). Tác giả Thánh Vịnh nói: “Phúc thay người biết cảm thươngcho vay mượn, biết theo lẽ phải mà thu xếp công việc mình. Họ sẽ không bao giờ lay chuyển, thiên hạ muôn đời còn tưởng nhớ chính nhân” (Tv 112:5-6).

Người có lương tâm ngay chính thì không có gì lo sợ, tất cả đều do Thiên Chúa quan phòng và tiền định, thế nên họ an tâm tín thác: “Họ không lo phải nghe tin dữ, hằng an tâm và tin cậy Chúa, luôn vững lòng không sợ hãi chi và rốt cuộc coi khinh lũ địch thù. Kẻ túng nghèo, họ rộng tay làm phúc, đức công chính của họ tồn tại muôn đời, uy thế họ vươn cao rực rỡ” (Tv 112:7-9).

Cuộc sống luôn phức tạp, biết vậy không phải để “rối trí”, mà có muốn gỡ cũng không dễ gì, do đó mà cần nhận biết mình bất lực. Càng nhận biết mình bất lực thì càng tăng lòng tín thác vào Thiên Chúa. Chúng ta có làm được gì là nhờ Thiên Chúa, chứ tự sức chúng ta không thể làm gì cả. Thánh Phaolô bộc bạch: “Thưa anh em, khi tôi đến với anh em, tôi đã không dùng lời lẽ hùng hồn hoặc triết lý cao siêu mà loan báo mầu nhiệm của Thiên Chúa. Vì hồi còn ở giữa anh em, tôi đã không muốn biết đến chuyện gì khác ngoài Đức Giêsu Kitô, mà là Đức Giêsu Kitô chịu đóng đinh vào thập giá” (1 Cr 2:1-2). Ước gì mỗi chúng ta cũng chỉ cầu mong như vậy!

Thiên Chúa toàn năng, Ngài biến không thành có, biến có thành không. Một Saun (Saolê) hung hãn bất ngờ trở thành một Phaolô hiền lành. Thật vậy, ông  dẫn chứng cụ thể về trường hợp của mình: “Vì thế, khi đến với anh em, tôi thấy mình yếu kém, sợ sệt và run rẩy. Tôi nói, tôi giảng mà chẳng có dùng lời lẽ khôn khéo hấp dẫn, nhưng chỉ dựa vào bằng chứng xác thực của Thần Khí và quyền năng của Thiên Chúa. Có vậy, đức tin của anh em mới không dựa vào lẽ khôn ngoan người phàm, nhưng dựa vào quyền năng Thiên Chúa” (1 Cr 2:3-5).

Đức tin quan trọng trong cả đời sống thường nhật và tâm linh. Thánh tiến sĩ Thomas Aquinas nói: “Có ba điều cần để con người được cứu độ: biết mình TIN gì, biết mình MUỐN gì, và biết mình LÀM gì. Ba động từ đó như chiếc kiềng ba chân giúp cân bằng đời sống, nhờ đó chúng ta có thể quy hướng về Thiên Chúa, Đấng duy nhất là cứu cánh và cùng đích của nhân loại.

Trong trình thuật Tin Mừng hôm nay, Mt 5:13-16 (tương đương Mc 9:50 và Lc 14:34-35), Chúa Giêsu vừa khuyến cáo vừa truyền lệnh cho những ai theo Ngài là “phải trở nên MUỐI ướp đời và ÁNH SÁNG chiếu soi trần gian”.

Chúa Giêsu xác định và phân tích: “Chính anh em là MUỐI cho đời. Nhưng muối mà nhạt đi thì lấy gì muối nó cho mặn lại? Nó đã thành vô dụng thì chỉ còn việc QUĂNG ra ngoài cho người ta chà đạp thôi. Chính anh em là ÁNH SÁNG cho trần gian. Một thành xây trên núi không tài nào che giấu được. Cũng chẳng có ai thắp đèn rồi lại để dưới cái thùng, nhưng đặt trên đế, và đèn soi chiếu cho mọi người trong nhà”.

Cách nói của Chúa Giêsu luôn cụ thể, rạch ròi, đơn giản để ai cũng có thể hiểu rõ ràng và đúng đắn. Cái gì thẳng thắn thì thường chói tai, nghe chói tai thì dễ tự ái, tự ái thì dễ tức giận. Nếu vậy thì bất lợi cho chính mình mà thôi. Thật vậy, “biết đúng mà không theo là DẠI, biết sai mà không sửa là MÊ” (Dục Tử).

Cuối cùng, Chúa Giêsu kết luận: “Cũng vậy, ánh sáng của anh em PHẢI chiếu giãi trước mặt thiên hạ, để họ thấy những công việc tốt đẹp anh em làm, mà tôn vinh Cha của anh em, Đấng ngự trên trời”. Mệnh lệnh của Ngài rõ ràng, dứt khoát. Là mệnh lệnh thì không thể không thi hành.

Thi hành mệnh lệnh vì miễn cưỡng thì không có công trạng, thi hành mệnh lệnh vì yêu mến thì có phúc. Thiên Chúa không ép buộc ai, mà Ngài cho chúng ta hoàn toàn tự do.

Lạy Thiên Chúa, xin giúp con biết ướp chính mình và ướp đời bằng chính loại muối của con, có thể muối con không mặn bằng các loại muối khác, nhưng con cố gắng ướp bằng chính chất của con; xin giúp con cũng biết tỏa sáng bằng chính loại ánh sáng của con, dù đèn con là loại đèn nhỏ và nến nhỏ mà thôi. Xin Ngài thêm chất mạn và chất sáng cho con để con có thể tôn vinh Ngài. Con cầu xin nhân danh Thánh Tử Giêsu, Đấng cứu độ nhân loại. Amen.

TRẦM THIÊN THU

Share This Post