Vô gia cư

VÔ GIA CƯ

Giêsu là Chúa muôn loài

Mà không nhà cửa giữa trời Be-lem

Ngài sinh trong cảnh nghèo hèn

Để cho con được ấm êm giữa đời

Ngài bơ vơ phận làm người

Để con có được niềm vui gia đình

Ngài chia sẻ kiếp nhân sinh

Đồng lao cộng khổ, lênh đênh đời nghèo

Dựng nên đất thấp, trời cao

Mà Ngài chịu cảnh lao đao không nhà

Lạnh lùng băng giá nửa khuya

Giêsu như một trẻ thơ bình thường

Giáng Sinh – sự kiện khôn lường

Nhớ lời Kinh Thánh tỏ tường từ xưa:

Ví như Chúa chẳng xây nhà

Thợ nề vất vả cũng là uổng công (*)

Cầu xin Thiên Chúa xót thương

Những người lay lắt đoạn trường sớm khuya

Lo sinh kế, chẳng có nhà

Cái nghèo chồng chất, lệ nhòa từng đêm

Vô gia cư thật vô duyên

Kẻ khinh, người ghét, ai thèm tâm giao?

Be-lem hang đá năm nào

Còn nguyên ký ức đêm sao sáng ngời!

Giêsu giáng thế làm người

Để thương cứu những cảnh đời lầm than

Vòng tay công lý mở toang

Vinh danh Thiên Chúa, bình an nhân trần

TRẦM THIÊN THU

(*) Tv 127:1.

______________

Share This Post